NHỚ CÁC CON (st)
Tài sản của mẹ cha: là các con
Mang theo vào hành trình cuộc sống.
Vắng các con đi học
Ngôi nhà- nay bỗng rộng thênh thang
Chỉ cất giữ những gì còn lại
Kỉ niệm, tình yêu và nỗi nhớ vô vàn.
...
Thiếu các con chiều nhà thêm vắng vẻ,
Lủi thủi mình ta hai vợ chồng già.
Chim bớt hót ca nhà tĩnh lặng,
Thiếu tiếng cười cả tiếng chân đi.
Chỉ còn chiếc tivi nói chuyện,
Rổn rảng âm thanh cho có tiếng người
Cơm bữa cũng thấy lười, nấu một lần 2 bữa,
Uể oải quẩn quanh hết đứng lại ngồi.
Con đi rồi phòng con không dọn
Mẹ để nguyên cho ra vẻ có người.
Chiếc quần rơi, áo nằm lộn ngược...
Vẫn chờ con sau buổi học con về...
Nay hai phần ba cả nhà đi học...
Mới thấm nỗi buồn, thiếu vắng các con.
Nhớ những đêm khuya thắp đèn con học.
Mẹ thấy không yên dậy nhắc mấy lần...
Nhắc ăn, nhắc uống, sợ con ốm.
Nay con đã lớn rồi xa vòng tay mẹ cha
Những bước chân đi bằng chính của mình
Tương lai sẽ huy hoàng rộng mở
Ban tặng cho con như tia nắng bình minh...
Các con đi xa mang đầy nỗi nhớ
Cả tình yêu- ý nghĩa cuộc đời
Của mẹ cha cả đời tạo dựng.
Nâng bước cho con đi tới thành công.
Mẹ
TPHCM 11/01/2012
Đọc bài thơ của bác làm mình nhớ nhà vô cùng..
Quê hương.....đơn giản là nơi chúng ta sinh ra, nơi tuổi thơ ta gắn liền với nó, nơi cha mẹ ta, ông bà ta sinh cơ lập nghiệp.....
Đấy, cái định nghĩa đấy, đơn giản và ai cũng nói ra được. Nhưng thật sự trong suy nghĩ của mỗi người, "quê hương" không chỉ có vậy.
Quê hương , một câu nói thật đầm ấm và tha thiết , đối với mỗi người quê hương là một nơi mà chúng ta ko thể quên , đối với những người con xa quê thì nó lại rất khác , nó là quê mẹ , nó là điểm đích mà mỗi người muốn thực hiện. Quê hương!Tiếng gọi như tiếng lòng tôi vậy!...Biết bao giờ mới trở lại làng quê yêu dấu?...Bao giờ tôi mới được bước đi trên đôi chân trần,...Dẫm lên những hòn đất quê hương?Ngửi mùi hương đất,hương quê?bao giờ đây?
Tài sản của mẹ cha: là các con
Mang theo vào hành trình cuộc sống.
Vắng các con đi học
Ngôi nhà- nay bỗng rộng thênh thang
Chỉ cất giữ những gì còn lại
Kỉ niệm, tình yêu và nỗi nhớ vô vàn.
...
Thiếu các con chiều nhà thêm vắng vẻ,
Lủi thủi mình ta hai vợ chồng già.
Chim bớt hót ca nhà tĩnh lặng,
Thiếu tiếng cười cả tiếng chân đi.
Chỉ còn chiếc tivi nói chuyện,
Rổn rảng âm thanh cho có tiếng người
Cơm bữa cũng thấy lười, nấu một lần 2 bữa,
Uể oải quẩn quanh hết đứng lại ngồi.
Con đi rồi phòng con không dọn
Mẹ để nguyên cho ra vẻ có người.
Chiếc quần rơi, áo nằm lộn ngược...
Vẫn chờ con sau buổi học con về...
Nay hai phần ba cả nhà đi học...
Mới thấm nỗi buồn, thiếu vắng các con.
Nhớ những đêm khuya thắp đèn con học.
Mẹ thấy không yên dậy nhắc mấy lần...
Nhắc ăn, nhắc uống, sợ con ốm.
Nay con đã lớn rồi xa vòng tay mẹ cha
Những bước chân đi bằng chính của mình
Tương lai sẽ huy hoàng rộng mở
Ban tặng cho con như tia nắng bình minh...
Các con đi xa mang đầy nỗi nhớ
Cả tình yêu- ý nghĩa cuộc đời
Của mẹ cha cả đời tạo dựng.
Nâng bước cho con đi tới thành công.
Mẹ
TPHCM 11/01/2012
Đọc bài thơ của bác làm mình nhớ nhà vô cùng..
Quê hương.....đơn giản là nơi chúng ta sinh ra, nơi tuổi thơ ta gắn liền với nó, nơi cha mẹ ta, ông bà ta sinh cơ lập nghiệp.....
Đấy, cái định nghĩa đấy, đơn giản và ai cũng nói ra được. Nhưng thật sự trong suy nghĩ của mỗi người, "quê hương" không chỉ có vậy.
Quê hương , một câu nói thật đầm ấm và tha thiết , đối với mỗi người quê hương là một nơi mà chúng ta ko thể quên , đối với những người con xa quê thì nó lại rất khác , nó là quê mẹ , nó là điểm đích mà mỗi người muốn thực hiện. Quê hương!Tiếng gọi như tiếng lòng tôi vậy!...Biết bao giờ mới trở lại làng quê yêu dấu?...Bao giờ tôi mới được bước đi trên đôi chân trần,...Dẫm lên những hòn đất quê hương?Ngửi mùi hương đất,hương quê?bao giờ đây?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét