12/23/2010
12/12/2010
Yên lặng nghe cuộc đời thênh thang...
Đêm, ta ngồi yên lặng lắng nghe từng giọt đêm rơi xuống tâm hồn, từng giọt làm lòng ta say chếnh choáng... Cuộc đời ta là những ám ảnh thật dài...
Cơn mưa ban sáng làm ta ướt sũng đến tận giờ, lạnh cả tâm hồn lẫn thể xác. Không nhớ đã bao lâu rồi mới lại lạnh thế...Tâm hồn sũng nước mưa, chính bản thân ta còn loay hoay trong cái giá lạnh thì làm sao có thể hong khô tâm hồn mình...Với ta, cuộc đời mênh mông đến vô định, ta như đứa học trò không mấy thông minh để học thật giỏi về những điều trong cuộc sống này.
Ta không học hết những nỗi nhọc nhằn của từng mảnh đời cơ khổ...Như hôm nay vậy, ta thấy từng số phận nhận chìm giữa màn mưa trắng xóa, giá lạnh...Chợt thấy ta hạnh phúc hơn họ gấp vạn lần, vì mưa ta có thể trở về nhà đắp chăn thật ấm, ngủ một giấc thật dịu dàng, còn họ thì không, họ bị cuốn vào cuộc mưu sinh để sinh tồn giữa thế giới bao la này...
Ta không học hết những nỗi buồn trên mỗi kiếp người...Người ta nói rằng, mỗi người mỗi cảnh, dường như thế mỗi số phận một nỗi đau riêng...Và họ ngụp lặn trong nỗi đau của chính mình, và mỗi người lại lựa chọn cho mình một con đường riêng...Con đường ấy có thể thênh thang hoa hồng, hoặc con đường ấy lại đầy chông gai ghềnh thác, hoặc tệ hơn con đường ấy là con đường đi về cõi vĩnh hằng để rồi...chấm dứt một kiếp người...
Ta không học hết niềm hạnh phúc nhỏ nhoi sau giông bão cuộc đời, một nụ cười ấm áp giữa tâm bão... nụ cười ấy thênh thang đến lạ và với ta nụ cười ấy mới là nụ cười hạnh phúc nhất thế gian. Bởi trong cuộc đời này, không ai dám chắc rằng mình là người hạnh phúc nhất ...Nụ sười sau những vùi vập mới gọi là NỤ CƯỜI
Và ta không học được thế nào là tình yêu...Người ta bảo tình yêu không bao giờ có sự kết thúc, bởi chính bản thân tình yêu là sự vĩnh hằng...Vì dù có đi hết một kiếp người, trở về lòng đất thì dường như tình yêu ấy vẫn trường tồn và ngự trị trong trái tim con người...
Sống là bao la thế đấy, vì vậy ta muốn nhắn gửi đến những ai muốn bước ra khỏi vòng xoáy của cuộc đời rằng, "đừng rời khỏi vòng xoáy ấy, vì phải dũng cảm, phải đi tiếp mới thấy cuộc đời này đẹp biết bao và hơn hết cuộc đời không phải lúc nào cũng ĐẮNG..."
Cơn mưa ban sáng làm ta ướt sũng đến tận giờ, lạnh cả tâm hồn lẫn thể xác. Không nhớ đã bao lâu rồi mới lại lạnh thế...Tâm hồn sũng nước mưa, chính bản thân ta còn loay hoay trong cái giá lạnh thì làm sao có thể hong khô tâm hồn mình...Với ta, cuộc đời mênh mông đến vô định, ta như đứa học trò không mấy thông minh để học thật giỏi về những điều trong cuộc sống này.
Ta không học hết những nỗi nhọc nhằn của từng mảnh đời cơ khổ...Như hôm nay vậy, ta thấy từng số phận nhận chìm giữa màn mưa trắng xóa, giá lạnh...Chợt thấy ta hạnh phúc hơn họ gấp vạn lần, vì mưa ta có thể trở về nhà đắp chăn thật ấm, ngủ một giấc thật dịu dàng, còn họ thì không, họ bị cuốn vào cuộc mưu sinh để sinh tồn giữa thế giới bao la này...
Ta không học hết những nỗi buồn trên mỗi kiếp người...Người ta nói rằng, mỗi người mỗi cảnh, dường như thế mỗi số phận một nỗi đau riêng...Và họ ngụp lặn trong nỗi đau của chính mình, và mỗi người lại lựa chọn cho mình một con đường riêng...Con đường ấy có thể thênh thang hoa hồng, hoặc con đường ấy lại đầy chông gai ghềnh thác, hoặc tệ hơn con đường ấy là con đường đi về cõi vĩnh hằng để rồi...chấm dứt một kiếp người...
Ta không học hết niềm hạnh phúc nhỏ nhoi sau giông bão cuộc đời, một nụ cười ấm áp giữa tâm bão... nụ cười ấy thênh thang đến lạ và với ta nụ cười ấy mới là nụ cười hạnh phúc nhất thế gian. Bởi trong cuộc đời này, không ai dám chắc rằng mình là người hạnh phúc nhất ...Nụ sười sau những vùi vập mới gọi là NỤ CƯỜI
Và ta không học được thế nào là tình yêu...Người ta bảo tình yêu không bao giờ có sự kết thúc, bởi chính bản thân tình yêu là sự vĩnh hằng...Vì dù có đi hết một kiếp người, trở về lòng đất thì dường như tình yêu ấy vẫn trường tồn và ngự trị trong trái tim con người...
Sống là bao la thế đấy, vì vậy ta muốn nhắn gửi đến những ai muốn bước ra khỏi vòng xoáy của cuộc đời rằng, "đừng rời khỏi vòng xoáy ấy, vì phải dũng cảm, phải đi tiếp mới thấy cuộc đời này đẹp biết bao và hơn hết cuộc đời không phải lúc nào cũng ĐẮNG..."
Yên lặng nghe cuộc đời thênh thang...
12/09/2010
TUYỆT VỌNG(st)
TUYỆT VỌNG
(ST)
Cuộc đời không phải lúc nào cũng là những ngày xuân ấm áp. Bóng tối có thể sẽ bao phủ trước lúc bình minh mang ánh sáng hạnh phúc đến tâm hồn ta. Cuộc đời sẽ có những đớn đau tuyệt vọng và ta cần biết cách đón nhận chúng.
Nỗi tuyệt vọng trong quá trình hồi sinh có thể là biểu hiện của sự từ bỏ lối sống tiêu cực để học cách sống tích cực hơn. Chúng ta vốn không phải là những con người hoàn hảo. Vì vậy ta cần có những trải nghiệm để thực sự giao hòa với cuộc sống này. Nếu tìm cách phủ nhận cảm giác đau đớn tuyệt vọng nơi tâm hồn, ta sẽ vô tình ngăn mình chạm đến những niềm vui ngọt ngào nhất.
Cuộc sống luôn ẩn chứa sự sắp đặt tuyệt điệu trong những sự việc dường như là khó khăn nhất. Vì thế, hãy tin tưởng rằng luôn có ánh sáng ở cuối đường hầm, luôn có bài học quý cùng những phép màu lặng lẽ sau những khó khăn, luôn có sự tự do sau những tháng ngày tâm hồn bị bó buộc và luôn có sự bình yên sau những nhiễu động. Tất cả những trải nghiệm mà chúng ta va vấp trong cuộc sống đều mang lại những ý nghĩa nhất định nào đó. Và hãy nhớ rằng ngay cả khi tầm mắ của ta không thể thấu tỏ thì vũ trụ này vẫn sinh sôi.
"Có thể bạn không nhận ra, nhưng sau nỗi tuyệt vọng luôn có niềm hạnh phúc" (Jean Anouilh)
(ST)
Cuộc đời không phải lúc nào cũng là những ngày xuân ấm áp. Bóng tối có thể sẽ bao phủ trước lúc bình minh mang ánh sáng hạnh phúc đến tâm hồn ta. Cuộc đời sẽ có những đớn đau tuyệt vọng và ta cần biết cách đón nhận chúng.
Nỗi tuyệt vọng trong quá trình hồi sinh có thể là biểu hiện của sự từ bỏ lối sống tiêu cực để học cách sống tích cực hơn. Chúng ta vốn không phải là những con người hoàn hảo. Vì vậy ta cần có những trải nghiệm để thực sự giao hòa với cuộc sống này. Nếu tìm cách phủ nhận cảm giác đau đớn tuyệt vọng nơi tâm hồn, ta sẽ vô tình ngăn mình chạm đến những niềm vui ngọt ngào nhất.
Cuộc sống luôn ẩn chứa sự sắp đặt tuyệt điệu trong những sự việc dường như là khó khăn nhất. Vì thế, hãy tin tưởng rằng luôn có ánh sáng ở cuối đường hầm, luôn có bài học quý cùng những phép màu lặng lẽ sau những khó khăn, luôn có sự tự do sau những tháng ngày tâm hồn bị bó buộc và luôn có sự bình yên sau những nhiễu động. Tất cả những trải nghiệm mà chúng ta va vấp trong cuộc sống đều mang lại những ý nghĩa nhất định nào đó. Và hãy nhớ rằng ngay cả khi tầm mắ của ta không thể thấu tỏ thì vũ trụ này vẫn sinh sôi.
"Có thể bạn không nhận ra, nhưng sau nỗi tuyệt vọng luôn có niềm hạnh phúc" (Jean Anouilh)
12/07/2010
12/06/2010
Tình già
Đêm tối đen.
Tiếng con chim cú kêu đâu đó ngoài cây bàng.
Ông khó ở trong mình đã mấy hôm. Bà lọ mọ tìm cây sào rồi đẩy đưa bâng quơ trên vòm lá. Con chim cú vỗ cánh bay. Một hạt bụi sa vào mắt bà…
Ông trách:
-Nó kêu mỏi miệng rồi nó đi, bà đuổi làm gì cho khổ con mắt vậy?
Hạt bụi cộm lắm nhưng bà không thấy đau; móm mém cười, bà đáp:
-Lỡ ông bỏ tôi lại thì sao?
**********
Cám ơn thương đế cho em gặp anh ..Sau bao nhiêu năm đấu tranh, chúng mình cũng được sống bên nhau. Em thật hạnh phúc vì anh luôn bên em, luôn yêu thương và chăm sóc em. Hạnh phúc của mình trọn vẹn khi em mang thai và kết quả của tình yêu là một đứa con kháu khỉnh. Em hạnh phúc biết bao.
Tiếng con chim cú kêu đâu đó ngoài cây bàng.
Ông khó ở trong mình đã mấy hôm. Bà lọ mọ tìm cây sào rồi đẩy đưa bâng quơ trên vòm lá. Con chim cú vỗ cánh bay. Một hạt bụi sa vào mắt bà…
Ông trách:
-Nó kêu mỏi miệng rồi nó đi, bà đuổi làm gì cho khổ con mắt vậy?
Hạt bụi cộm lắm nhưng bà không thấy đau; móm mém cười, bà đáp:
-Lỡ ông bỏ tôi lại thì sao?
**********
Cám ơn thương đế cho em gặp anh ..Sau bao nhiêu năm đấu tranh, chúng mình cũng được sống bên nhau. Em thật hạnh phúc vì anh luôn bên em, luôn yêu thương và chăm sóc em. Hạnh phúc của mình trọn vẹn khi em mang thai và kết quả của tình yêu là một đứa con kháu khỉnh. Em hạnh phúc biết bao.
"Hạnh phúc là gì?" - Đó là câu hỏi không ít người trăn trở.
Em cũng đã từng trăn trở về điều đó. Và rồi em đọc được ở
đâu đó rằng: "Hạnh phúc chính là quá trình chúng ta đi
tìm hạnh phúc". Cho đến hôm nay, khi năm tháng đã qua
đi, em cũng đã trải nghiệm được điều đó. Trên con đường đi
tìm hạnh phúc, em gặp được anh, đó là điều có ỹ nghĩa hơn
tất cả mọi điều. Gặp anh, và chính anh sẽ trả lời cho em câu
hỏi ấy: "Hạnh phúc là được bình yên ở bên anh"... đơn giản
thế thôi...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)








