2/27/2012

Happy birthday ông xã yêu !









7 năm trước ngày em biết được anh có mặt trên cõi đời này, cám ơn tất cả vạn vật , hoàn cảnh éo le đã cho chúng ta gặp nhau .3 năm lặng yêu anh nhưng em không nói, và 4 năm sát cánh bên anh trong bao khó khăn lẫn hạnh phúc. Thay vì như 3 năm trước mình sẽ có buổi tối tình tứ ăn trong 1 nhà hàng có tiếng nhạc du dương , nắm tay nhau dạo biển đêm , em trao cho anh món quà em đã nhức óc chọn cả 2 tháng trước .Nhưng năm nay thì khác , em sẽ bỏ hết công việc, off hẳn 1 ngày để làm những món ăn anh thích , cùng anh chúc mừng ngày này với gia đình mình . Em mong không những năm tới mà vài chục năm nữa gia đình mình sẽ mãi tràn ngập tiếng cười như hôm nay ngày anh ra đời 37 năm trước anh yêu nhé.. Happy birthday Huân của em .. em và Hayley yêu anh nhất trên đời

2/23/2012

Gửi chị Vân Lam

(Đây là lời nói của những kẻ chỉ biết sống bằng " lời")
Lần trước tôi đã nhấn mạnh với chị rằng khi tôi đã im lặng không nói nữa thì chị nên giữ mồm mà sống với cuộc sống hiên tại của mình đừng bới móc thêm .Lần này chính là do chị đã buộc tôi phải nói tiếp, tôi là người học theo chuyên nghành những con số , văn chương tôi rất là tệ nên tôi rất thích đọc văn thơ ca từ của những người văn hay ..tôi không phủ nhận có lúc tôi cũng ngưỡng mộ những bài viết của chị.Nếu là 1 blogger thông thường tôi vẫn thích đọc và ca ngợi những điều chị viết, nhưng.. đằng sau mặt trái đó toàn là sự giả dối và mục rửa.Khi tôi lấy anh tôi cũng đã tìm hiểu và được gia đình kể nhiều về chị (toàn những điều không tốt) tôi cũng có lúc âm thầm đọc và tôi phát hiện rằng chị viết văn toàn là XẠO và để tô điểm cho bản thân mình..!Cuộc sống và tâm sự mình viết ra đôi khi phải đồng điệu mới có thể nói lên cho người đọc hiểu hết cảm xúc của mình, nhưng sao tôi thấy chị viết hoàn toàn khác với bản chất thật của chị.. cũng như lần trước tôi nói, phải chăng chị sống ĐA NHÂN CÁCH?
Hôm nay khi đọc bài viết của chị tôi biết chị đang dùng từ ngữ để chửi tôi rất nặng nề , cách nói chuyện của  người có học "bỡm". Tôi đã mang chúng cho Mẹ chồng tôi đọc và bà đã nhắn lại với chị 2 điều:
-Thứ 1: Đã có lúc bà đã yêu thương chị như con gái, và thời gian chị sống ở đây bà đã chăm chút lo cho chị từ lúc ở Việt Nam sang với 2 bàn tay trắng, số tiền 2000AUD Chi vay mượn bà để học lấy bằng nail đến nay vẫn chưa trã như chị đã hứa, bà sống cần kiệm chắt mót từng đồng bạc lẻ cũng bị chị lừa hết, nếu điều này chị nói tôi nói xạo thì cứ phone hỏi thẳng bà OK
-Thứ 2: Việc chị đang sống với chồng mà lén lút về Việt Nam quan hệ với người đàn ông khác, rồi âm thâm rút hết tiền bạc của chồng đi theo nhân tình làm giấy qua DUBAI, Bà cũng im lặng để chị được hạnh phúc vì bà thương xót chị cái cảnh đàn bà 2 chồng, đến giờ bà vẫn chúc phúc cho chị
Còn với tôi .. lí do vì sao tôi không thích chị chị có biết không? tôi và chị chưa hề gặp mặt nhưng chị có biết khi chị cuốn gối về Việt Nam để lại ở Úc cho anh 1 khoản nợ gần cả 10.000AUD, và người trả số nợ đó không ai khác là tôi, tôi không hiểu chị làm gì ăn xài kiểu gì qua Úc có vài tháng mà để nợ nần lên ngập mặt như vậy .Chị còn nhẫn tâm hơn , khi anh theo chị về Vn bán luôn chiếc xe hơi được 4000 AUD mà chị cũng rút hết để ôm lấy 1 mình , để 1 người đàn ông xơ xác không còn 1 đồng trong người , đi lang thang như 1 thằng điên .. Chị nghĩ tất cả những điều đó có đáng để bị tát 1 gáo nước vào mặt không? Cũng là người từng đầu ấp tay gối với mình sao chị lại cư xử còn thua súc vật vậy?Đấy là sự liên quan giữa tôi và chị!!Hiểu rồi chứ?
Nếu tôi là kẻ bệnh hoạn như chị nói thì tôi đã dùng những từ ngữ khiếm nhã thằng vộ mặt chị hoặc Công ?(nhân tình cũng là chồng hiện tại của chị )rồi..Khi tôi vẫn còn giữ lịch sự thì chị nên im lặng đi nhé.."Baby  blue" tôi nghĩ nó không hợp với tôi mà dành cho chị đó.. đôi lúc tôi cũng bị stress chứ , vừa học vừa làm vừa chăm con nhưng tôi không giống như những người điên mà không biết mình điên giống chị.. tạo lớp vỏ bọc bề ngoài để người khác thấy mình đoan chính nhưng thật chất bản thân mình bệnh hoạn mà không biết..Tôi không hề dùng từ "Tha thứ" , và chưa có ai nói là tha thứ cho những điều chị làm, họ chỉ khinh bỉ và tội nghiệp cho chị thôi ,còn với tôi chị rất "rẻ tiền" Tự bản thân chị hãy suy ngẫm về mình khi còn hơn là ở không quá mà viết lách để chửi thiên hạ.. 1 người bạn thân của tội hay nói 1 câu rất hay " câu nói cửa miệng của những người hay nói xạo là....sống đừng để cho người ta biết sự thật về mình quá....rồi vô tư xạo..."
Kết thúc hay muốn tiếp tục thì tùy chị..
PS: Theo tôi được biết lúc chị đang sống với chồng ở Úc .. rồi xin phép gia đình chồng về VN lo việc nhà , trong lúc đó thì hẹn hò gặp gỡ với tình nhân (chồng hiên tại của chị)  tại hồ thủy tạ này ư? có tốt đẹp gì đâu mà cũng đem lên khoe khoang khi 1 người đàn bà cùng 1 lúc nằm trong vòng tay của 2 người đàn ông .. chị cao siêu quá.. Đáng lý những điều này tôi không nói ra làm gì nhưng tại vì chị không biết điều bản thân mình đã không sạch sẽ rồi còn đi chửi xiên xỏ người khác để biện minh cho mình hay che giấu cái nhục nhã của quá khứ? Chị bị tâm bệnh nặng lắm rồi tốt nhất là nên đi bác sĩ đi nhé^^

2/09/2012

Valentine.. soon^^














Chồng  bảo đáng lý ra chờ đến ngày 14/2 mới mang ra cho Mẹ Hayley surprise.. Nhưng biết Mẹ đang nôn nóng và Mẹ Hayley sắp vào năm học mới nữa nên Ba tặng Mẹ trước để động viên tinh thần.. so cute^^vậy là 4 năm yêu nhau và 3 năm có nhau rồi Ba Hayley nhỉ? ..Cám ơn anh tình yêu cùa em

2/03/2012

Mỗi người 1 hướng


Melbourne mùa thu ..hôm nay có 1 cô bé bệnh nhân đang là sinh viên của trường VU kể cho tôi nghe về hoàn cảnh của cô ấy khi xa nhà, cô sống trong sự yêu thương và đùm bọc bởi những người bạn thân của mình(mặc dù có người thân thích ở Uc nhưng họ đối xử với cô rất tệ)..Thế là trong chuyến holiday vừa rồi tai nạn xe cô đã mất đi vĩnh viễn 2 người bạn thân đó ..Cô nói rằng họ như là ruột thịt của cô dù không chung dòng máu , chúng tôi đùm bọc nhau mà sống , vượt qua những khó khăn để vươn lên .Chúng tôi động viên nhau những khi vấp ngã và chia sẽ cùng nhau những cay đắng nơi xứ người.. rồi cô nghẹn đi .. chỉ nói thêm 1 câu "Sao không phải là tôi ra đi?".. Tôi cũng không dám hỏi thêm chỉ ngồi nắm tay cô thật chặt và nghe bài Why not Me mà tôi thấy nghẹn ngào
Lúc này đây tôi  nhớ về  mấy đứa bạn thân của mình ..5 chúng tôi xấp xỉ tuổi nhau ..sống ở những nơi khác nhau nhưng khi gặp nhau như đã thân từ muôn kiếp nào ..chúng tôi từng có những ngày dạo phố đêm trò chuyện phím, ôm nhau ngủ.. kể cho nhau nghe những chuyện tưởng chừng không thể nói cùng ai được .. rồi thời gian trôi đi ..mỗi người mỗi ngã rẽ. Thảo theo gia đình định cư sang Mỹ. Uyên tiếp tục cuộc sống nuôi con 1 mìnhnơi phố thị .. Trang thì sau khi tình phụ cũng sắp có chồng sang Canada còn Vân cũng chuẩn bị nối gót theo Trang..Và tôi con sâu học đã vượt qua tất cả tiếp tục ở lại Melbourne học tiếp và lấy người đàn ông tôi yêu..Cuộc sống trôi nhanh như hỏa tiễn bay mới đó thấm thoát đã gần 5 năm , chúng tôi ai cũng có những trăn trở riêng nhưng ông trời cũng thương xót cho 5 đứa chúng tôi vượt qua và gặp nhiều may mắn trong cuộc sống ..
Tôi ước 1 ngày 5 đứa bọn tôi lại họp mặt kể cho nhau nghe những chuyện của ngày xưa và nhung điều của hôm nay .. tôi ước 1 ngày họp mặt thật gần .. mong các bạn bình yên .. love