2/03/2012

Mỗi người 1 hướng


Melbourne mùa thu ..hôm nay có 1 cô bé bệnh nhân đang là sinh viên của trường VU kể cho tôi nghe về hoàn cảnh của cô ấy khi xa nhà, cô sống trong sự yêu thương và đùm bọc bởi những người bạn thân của mình(mặc dù có người thân thích ở Uc nhưng họ đối xử với cô rất tệ)..Thế là trong chuyến holiday vừa rồi tai nạn xe cô đã mất đi vĩnh viễn 2 người bạn thân đó ..Cô nói rằng họ như là ruột thịt của cô dù không chung dòng máu , chúng tôi đùm bọc nhau mà sống , vượt qua những khó khăn để vươn lên .Chúng tôi động viên nhau những khi vấp ngã và chia sẽ cùng nhau những cay đắng nơi xứ người.. rồi cô nghẹn đi .. chỉ nói thêm 1 câu "Sao không phải là tôi ra đi?".. Tôi cũng không dám hỏi thêm chỉ ngồi nắm tay cô thật chặt và nghe bài Why not Me mà tôi thấy nghẹn ngào
Lúc này đây tôi  nhớ về  mấy đứa bạn thân của mình ..5 chúng tôi xấp xỉ tuổi nhau ..sống ở những nơi khác nhau nhưng khi gặp nhau như đã thân từ muôn kiếp nào ..chúng tôi từng có những ngày dạo phố đêm trò chuyện phím, ôm nhau ngủ.. kể cho nhau nghe những chuyện tưởng chừng không thể nói cùng ai được .. rồi thời gian trôi đi ..mỗi người mỗi ngã rẽ. Thảo theo gia đình định cư sang Mỹ. Uyên tiếp tục cuộc sống nuôi con 1 mìnhnơi phố thị .. Trang thì sau khi tình phụ cũng sắp có chồng sang Canada còn Vân cũng chuẩn bị nối gót theo Trang..Và tôi con sâu học đã vượt qua tất cả tiếp tục ở lại Melbourne học tiếp và lấy người đàn ông tôi yêu..Cuộc sống trôi nhanh như hỏa tiễn bay mới đó thấm thoát đã gần 5 năm , chúng tôi ai cũng có những trăn trở riêng nhưng ông trời cũng thương xót cho 5 đứa chúng tôi vượt qua và gặp nhiều may mắn trong cuộc sống ..
Tôi ước 1 ngày 5 đứa bọn tôi lại họp mặt kể cho nhau nghe những chuyện của ngày xưa và nhung điều của hôm nay .. tôi ước 1 ngày họp mặt thật gần .. mong các bạn bình yên .. love

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét