11/28/2011
11/22/2011
11/04/2011
Ngày con chào đời
Hayley yêu thương!!!
Melbourne hôm nay đã vào mùa xuân rồi con gái àh.. thời tiết đang ấm dần lên rồi con à?Mẹ viết cho con những dòng này khi con đang ngủ rất say và được quấn thật chặt trong cái mền xinh màu hồng mà Ba đã mua cho con. May mắn thay con gái của ba mẹ rất ngoan, bú no rồi ngủ, tỉnh giấc thì một mình nằm chơi lát tí xíu rồi cũng ngủ lại ngay, tuy chỉ có điều Hayley vẫn chưa chịu bú ti Mẹ, Mẹ chưa có nhiều sữa cho Hayley , xin lỗi con .
Vậy là con gái đã ra đời được 12 ngày rồi... Ngày con chào đời...có lẽ đó là 1 ngày mà tất cả những bà mẹ từng có con sẽ không bao giờ quên được. Cái khoảnh khắc được nhìn thấy mặt con, cái khoảnh khắc mà 9 tháng 10 ngày mong đợi sẽ được đền đáp...á không 9 tháng 15 ngày chứ (*_*)Còn với con, Hayley...thì giây phút đó nó kéo dài nhiều ngày trời...nhiều lúc mẹ nghĩ: sao con không ra mau đi, chờ đợi kiểu này mệt mỏi quá con ơi....
Ngày dự sanh của con : 22/9...tuần thứ 40, nhưng từ đến khuya ngày 26/9 Mẹ mới có triệu chứng lâm bồn:
Sáng thứ 2 ngày 26/9: Mẹ vẫn tỉnh bơ làm tí xíu việc nhà nấu cơm và hoạt động bình thường như mọi ngày ,nhưng trong tâm trí Mẹ lúc nào cũng ở thế chuẩn bị .Chiều hôm đó vẫn như mọi ngày tắm rửa gội đầu sạch sẽ , cắt móng tay chân để lúc Hayley ra đời không cào xước trúng con .
9pm : Mẹ thèm ăn Hungry Jack thế là Ba phải đi mua về cho Mẹ , Mẹ ăn ngon lành và nấu phở cho Ba , got cam ăn đến tận 1 giờ khuya chuẩn bị lên giường ngủ như mọi hôm .Nằm loay hoay mãi bỗng Mẹ cảm giác đau bụng mắc ị thế là sau khi đi xong Mẹ bị ra huyết đỏ (1 ít thôi) Mừng quá , Ba phone đến bệnh viện thì tụi nó bảo xem có cơn gò hay ra thật nhiều huyết hay không? Vẫn chưa có gì cả Mẹ vẫn bình thường thế là lên giường ngủ tiếp
2:30Am : Bắt đầu có cơn đau từng cơn, 5 phút 1 lần , nhưng Mẹ vẫn cảm thấy có thể chịu đựng được nên nằm chờ thêm
3AM: Bắt đầu đau khá nhiều rồi con á...Mẹ có linh cảm là sắp gặp con rồi gọi Ba thức dậy gọi phone vào lần nữa thì tụi nó hỏi cơn đau phải trong 10phút gò 3 lần không?Bực mình ghê mình đau đẻ mà hỏi tới hỏi lui hoài thế là Mẹ say yes , nó kêu chuẩn bị vào benh viện .Thế là Ba Mẹ xách đồ đạc đến bệnh viện
3:30am : Trên đường đi Mẹ bắt đầu đau hơn nhiều rồi , làm kiểu gì cũng cảm thấy đau. Ba thì nói" ráng đi em sắp tới rồi" Cũng may nhà gân bệnh viện nên chưa đầy 10phút Mẹ đã có mặt ở cổng Emergency của bệnh viện ,trong lúc chờ làm thủ tục nhâp viện cơn đau vẫn đến đều đều, làm cách gì cũng đau .Sau đó có 1 bà tây đem xe đến đẩy Mẹ lên phòng sanh
4am : Mẹ và Ba đã có mặt ở phòng chờ sinh đúng 3 lần , 2 lần trước chỉ là hiện tượng Braxton Hicks nhưng lần này Mẹ tin là thật rồi vì hình như cuộc sống của gia đình mình gắn liền với số 3 hay sao á!! Nằm trong phòng chờ sinh chừng 15phút cùng với cơn đau khó chịu kéo dài từng cơn Mẹ nghĩ thầm đau thì đau chứ Mẹ không muốn sanh Hayley lúc đêm khuya thế này vì người ta bảo con mèo ban đêm đi bắt chuột cực khổ lắm thế nên lỡ sanh đêm thế này thì không tốt cho con tẹo nào.. Nghĩ thì nghĩ nhưng cơn đau bắt đầu nhiều dần rồi con à, 1 Bà midwife đến bên giường chuẩn bị đo điện tim cho con sau khi Mẹ đi vào toilet lấy nước tiểu đưa cho bã đem đi xét nghiệm gì đó
4:30AM : Có bác sĩ vào rồi , Mẹ nghĩ chắc chuẩn bị sanh . Bà ta bảo muốn khám bên trong xem tử cung Mẹ đã nở được bao nhiêu rồi , bà ấy bảo sẽ hơi thốn và đau ! Bên này là thế đó cái gì làm mình khó chịu, đụng vào cơ thể của mình tụi nó đều báo trước để mình chuẩn bị tinh thần, thế là bà ấy bắt đầu khám vào bên trong Mẹ, cảm giác đau thốn khó chịu lắm con à , vừa làm bà ấy luôn miệng bảo" Iam sorry , iam sorry " xong xuôi thì Mẹ chỉ nở có 4phân, phải nằm chờ nở đủ 10cm mới sanh được .. chơỳ ...............đau bụng kiểu này mà nằm chờ nở đủ 10 cm , chịu sao nổi ta..Bắt đầu Mẹ bị mất bình tĩnh rồi, mà phải nắm đây chờ đợi đo tim cho con , đo huyết áp cho Mẹ thường xuyên ... haizz nản tập 1
6am: Bác sĩ lại vào lần này chuyển Mẹ vào phòng sanh , lúc này chân Mẹ như đi muốn không được bị run rẩy. Qua phòng sanh bắt đầu Mẹ đã rã rời tay chân , người lạnh buốt . Bắt đầu Mẹ không control nổi mình nữa rồi , lên giường nằm chuẩn bị truyền thuốc trụ sinh( vì Mẹ bi nhiễm GBS ) để không phải ảnh hưởng đến Hayley. Thuốc vừa vào được 5phút thì Mẹ bị nôn dữ dội tụi Midwife hoảng loạn cả lên vì Mẹ nôn đầy khắp nơi vừa dọn dẹp tụi nó vừa mỉm cười nhìn Mẹ , Ba thì thấy ngại ngại vì Mẹ đã ói xối xã vào người bà bác sĩ thật xí hổ quá , sau đó Mẹ được tụi nó thay áo bệnh viện và nắm chờ đợi tiếp
8AM: Mẹ chịu hết nổi thậm chí trở nên quạo quọ vì đau quá rồi , nằm mê man ! Có 2 con midwife thật trẻ vào chăm sóc Mẹ thế là Ba đã nói tụi nó chích thuốc giảm đau , vì hít hơi ga Mẹ không giảm được tí nào, Mẹ cứ nằm đó trong từng giờ khắc để được sanh con .. Đau rồi lại đau mấy đứa midwife mỗi 5phút vào trong chừng Mẹ , tụi nó dễ thương lắm lúc nào trên miệng cũng nở nụ cười tươi như động viên an ủi mình nhưng đau quá chịu không thấu nên Mẹ không thèm để ý mà cười đáp lại đâu ,nó nói gì Mẹ cũng mặc chẳng thèm quan tâm .Sau đó có 1 cô Midwife trẻ chừng 23, 24 tuổi mang thuốc giảm đau đến chích cho Mẹ nó nói " thuốc này có tác dụng trong 20 phút mày ráng chịu đau nhưng nó sẽ buồn ngủ lắm đấy " Mẹ mặc kệ miễn bớt đau là được rồi.. Công nhận thuốc bên này mạnh thật chừng 10phút sau Mẹ cảm thấy rất buồn ngủ và cơn đau cũng giảm từ từ thế là Mẹ ngủ 1 giấc đến gần 11giờ trưa , tội nghiệp Ba con ngồi sofa mệt mỏi cũng thiêm thiếp theo Mẹ không biết lúc đó Ba con có ngủ được tẹo nào không? Mẹ cũng chẳng còn nhớ để mà quan tâm Ba lúc đó nữa
11:30Am : Lúc này bệnh viện đã đổi ca , có 1 bà bác sĩ người da màu và 1 bà midwife hơi đứng tuổi đến khám cho Mẹ , tụi nó nói là sẽ khám bên trong xem Mẹ đã nở đủ chưa để chuẩn bị sanh , kết quả sau khi khám trong là trong 3 tiếng đồng hồ nằm ngủ Mẹ không nở được cm nào hết , chỉ muốn kêu trời mà thôi. Vậy phải chịu đau tiếp nữa sao?Sau đó Bà bác sĩ người da màu cùng với 1 midwife rất trẻ bước vào...họ bảo rằng: chúng tôi sẽ thọc để nước ối mày vỡ ra hết, mày cố gắng chịu đựng nhé, cũng không quá đau đâu, sorry...trời ơi, con có biết cái cảm giác bác sĩ đó thọc 2 ngón tay thiệt sâu vào trong người mẹ và cố chọc để vỡ nước ối chảy ra nó kinh khủng thế nào không??? nhưng thời gian chỉ vài giây, sau đó nước ối ra ào ào, chừng 15phút sau cơn đau đến dữ dội , Mẹ rên đau nói với Ba năn nỉ bác sĩ mỗ Mẹ đi chứ đau kiểu này chắc chết quá ..nhưng bệnh viện ở đây chỉ có trường hợp đặc biệt nó mới đem đi mổ còn bình thường bắt buộc sanh thường hết .
2:30pm: Lúc này Mẹ không còn bình tĩnh được nữa , đau đau lắm con a` .. Mẹ đi toilet ngay cả ở trên giường nhưng tụi midwife nó vẫn thăm chừng Mẹ mỗi 10phút và clean sạch sẽ chỗ dơ của Mẹ , sau khi vỡ nước ối đầu con chui tọt xuống phía dưới rồi, sao lúc này Mẹ mắc ị quá đi , Ba dìu Mẹ đi toilet nhưng không ị được lúc này Mẹ có cảm giác bên trong muốn rặn thật mạnh ra lắm rồi mà sao chờ đợi hoài lâu quá. Ba thì đút nước cho Mẹ miệng cứ nói " ráng đi em, ráng đi em" Mẹ muốn quạo với Ba luôn, ráng làm sao mà ráng nổi .
3pm: Mẹ lên giường nằm thì có 1 bà bác sĩ da trắng và 2 con bé midwife 1 đứa người Uc và 1 đứa là Việt Nam , nó ngồi nói an ủi Mẹ đủ thứ , nói sanh con khó lắm chị , ráng tí xíu sẽ xong thôi, chị sẽ sớm được gặp con mà,nhưng chị phải nghe theo hướng dẫn của em không thì khó mà sanh baby lắm, Mẹ lại được khám bên trong . Lúc này tử cung Mẹ đã nở được 8cm rồi , nhưng sao tụi nó không cho Mẹ rặn đẻ nhỉ? khó chịu quá , cứ kêu đợi, đợi cho con xuống nữa, đợi cho âm đạo mẹ nở hết , lúc nào mẹ đau muốn rặn thì nó lại nói: keep breathe, keep breathe, no push, no push, nhưng mẹ không thể không rặn.Ba thì kêu Mẹ ráng thở đi đừng rặn, nhưng tự động muốn rặn lắm không cách nào nhịn được , bà nội và cô út của con cũng có mặc lúc này ,thế là đầy đủ mọi người mẹ thấy chút an tâm
3:15pm:hình như tử cung mẹ đã nở được 10cm nên các cô midwife đã cho mẹ rặn và sanh...mẹ mừng hết lớn...nãy giờ phải nén rặn thiệt là khổ...ba con thì luôn ngồi trên đầu giường để khuyên nhủ và nhắc nhở mẹ...nhiều lúc đau quá mà cô midwife có nói gì mẹ cũng không thèm hiểu rồi kêu ba con dịch lại.Đến lúc này thì mẹ không biết gì nữa...chỉ biết rặn theo chỉ dẫn, con gái mẹ cũng lì lắm rặn mãi không ra nên tụi nó nói sẽ cắt Mẹ 1 đường nhỏ. Thế là Mẹ cố gắng dùng sức lực cuối cùng để rặn thật mạnh
3:20pm : Mẹ cảm giác đầu của con chui tọt ra và 1 vết cắt đau như kiến cắn ,đúng 3:30 pm con gái mẹ mới ra được hoàn toàn, lúc này các cô ấy nắm con thẩy lên người mẹ bảo ôm con đi, lúc này thật sự là mẹ không dám sờ con: mẹ xin lỗi con gái vì vốn dĩ mẹ rất sợ những gì quá nhỏ bé như: chuột con, chó con...và cả em bé mới sanh...mẹ chỉ có cảm giác con đang giãy giụa và oe oe trên người mẹ.. Con chỉ oe oe 2 tiếng nhỏ rồi nằm mở mắt to tròn nhìn Mẹ . Ba cắt dây rốn cho con và mĩm cười tươi lắm , mọi người đều thở phào nhẹ nhõm ,...lúc này thì mẹ mới dám ôm lấy con...ấn tượng ban đầu gặp con đó là: con rất giống ba và không hề giống con gái, nhìn mặt con lì và khó chịu lắm...haha, có lẽ lúc mang thai mẹ cũng hay khó chịu nên con mới thế...!!!Chắc có lẽ con biết mẹ không thích con ra đời đêm khuya nên cứ kéo dài đến trưa mới chịu ra, con thật là khôn quá mà
4PM: Mẹ nằm nhìn con và chờ bác sĩ vào khâu lại vết thương ,lại đau nữa con à. Mẹ nhớ không lầm hình như Mẹ bị chích 7, 8 mũi thuốc sau đó phải khâu lại mat gần cả tiếng đồng hồ, Hayley của mẹ lúc này đang được midwife cân đo . Con gái nặng 3,16kg và chiều dài 48cm.. Mặc dù đau và mệt lắm , mẹ mất máu nhiều nhưng nhìn thấy con lành lặn khỏe mạnh , bao nhiêu đau đớn đều tan biến hết. Ba ngồi nhìn con và nói với Mẹ " nó giống anh nhiều hơn em" Mẹ vui vì điều đó vì Mẹ luôn muốn Hayley giống Ba hơn Mẹ mà
6pm: Mẹ được ăn phần cơm của bệnh viện và midwife dìu mẹ đi tắm rữa , lúc này người Mẹ như không còn sức nữa , mẹ được chuyển xuống phòng hậu sản, bây giờ thì chỉ có mình mẹ và con...bà và ba con phải về vì họ không cho ở lại....mẹ nhớ rằng cả đêm đó mẹ không hề ngủ được vì cứ sợ con có chuyện gì...mặc dù cứ 1 tiếng midwife lại vào để kiểm tra nhiệt độ và chăm sóc cho con, Mẹ ghét bệnh viện bên này tại sao người ta sanh ra mệt mỏi vậy mà không cho người thân ở lại chăm sóc. 2 đêm ở bệnh viên Mẹ thức trắng con thì khóc vì đói sữa mà Mẹ vẫn chưa có đủ sữa cho con , tụi midwife cứ nặn ti mẹ nhưng thấm vào đâu nhiều khi muốn bỏ về nhà lắm mà không có sức . 2 đêm đó với Mẹ thật khủng khiếp , 1 phần vì không có sức , mất ngủ, lo cho con ,vết thương bên dưới lại rất đau mà con thì khóc suốt đêm . Mẹ không biết phải làm sao chỉ ôm con nằm khóc với con chờ đến trời sáng để Ba vào đón Mẹ con mình về nhà
Thế là con gái Hayley của mẹ ra đời như thế đó thời gian mẹ đau bụng đến khi sanh là 12 tiếng ...mẹ viết bài entry này để dành cho con để sau này con biết mình đã chào đời ra sao, cũng là dành cho mẹ để ghi lại cái khoảng khắc lâm bồn lần đầu như thế nào để mẹ biết mà so sánh khi mẹ lần sau mang thai em con...
Vậy là ba mẹ đã có con, gia đình mình đã trở thành 1 gia đình nhỏ thật sự...
Chúc cho con gái ba mẹ mau ăn chống lớn và ngoan ngoãn
Melbourne hôm nay đã vào mùa xuân rồi con gái àh.. thời tiết đang ấm dần lên rồi con à?Mẹ viết cho con những dòng này khi con đang ngủ rất say và được quấn thật chặt trong cái mền xinh màu hồng mà Ba đã mua cho con. May mắn thay con gái của ba mẹ rất ngoan, bú no rồi ngủ, tỉnh giấc thì một mình nằm chơi lát tí xíu rồi cũng ngủ lại ngay, tuy chỉ có điều Hayley vẫn chưa chịu bú ti Mẹ, Mẹ chưa có nhiều sữa cho Hayley , xin lỗi con .
Vậy là con gái đã ra đời được 12 ngày rồi... Ngày con chào đời...có lẽ đó là 1 ngày mà tất cả những bà mẹ từng có con sẽ không bao giờ quên được. Cái khoảnh khắc được nhìn thấy mặt con, cái khoảnh khắc mà 9 tháng 10 ngày mong đợi sẽ được đền đáp...á không 9 tháng 15 ngày chứ (*_*)Còn với con, Hayley...thì giây phút đó nó kéo dài nhiều ngày trời...nhiều lúc mẹ nghĩ: sao con không ra mau đi, chờ đợi kiểu này mệt mỏi quá con ơi....
Ngày dự sanh của con : 22/9...tuần thứ 40, nhưng từ đến khuya ngày 26/9 Mẹ mới có triệu chứng lâm bồn:
Sáng thứ 2 ngày 26/9: Mẹ vẫn tỉnh bơ làm tí xíu việc nhà nấu cơm và hoạt động bình thường như mọi ngày ,nhưng trong tâm trí Mẹ lúc nào cũng ở thế chuẩn bị .Chiều hôm đó vẫn như mọi ngày tắm rửa gội đầu sạch sẽ , cắt móng tay chân để lúc Hayley ra đời không cào xước trúng con .
9pm : Mẹ thèm ăn Hungry Jack thế là Ba phải đi mua về cho Mẹ , Mẹ ăn ngon lành và nấu phở cho Ba , got cam ăn đến tận 1 giờ khuya chuẩn bị lên giường ngủ như mọi hôm .Nằm loay hoay mãi bỗng Mẹ cảm giác đau bụng mắc ị thế là sau khi đi xong Mẹ bị ra huyết đỏ (1 ít thôi) Mừng quá , Ba phone đến bệnh viện thì tụi nó bảo xem có cơn gò hay ra thật nhiều huyết hay không? Vẫn chưa có gì cả Mẹ vẫn bình thường thế là lên giường ngủ tiếp
2:30Am : Bắt đầu có cơn đau từng cơn, 5 phút 1 lần , nhưng Mẹ vẫn cảm thấy có thể chịu đựng được nên nằm chờ thêm
3AM: Bắt đầu đau khá nhiều rồi con á...Mẹ có linh cảm là sắp gặp con rồi gọi Ba thức dậy gọi phone vào lần nữa thì tụi nó hỏi cơn đau phải trong 10phút gò 3 lần không?Bực mình ghê mình đau đẻ mà hỏi tới hỏi lui hoài thế là Mẹ say yes , nó kêu chuẩn bị vào benh viện .Thế là Ba Mẹ xách đồ đạc đến bệnh viện
3:30am : Trên đường đi Mẹ bắt đầu đau hơn nhiều rồi , làm kiểu gì cũng cảm thấy đau. Ba thì nói" ráng đi em sắp tới rồi" Cũng may nhà gân bệnh viện nên chưa đầy 10phút Mẹ đã có mặt ở cổng Emergency của bệnh viện ,trong lúc chờ làm thủ tục nhâp viện cơn đau vẫn đến đều đều, làm cách gì cũng đau .Sau đó có 1 bà tây đem xe đến đẩy Mẹ lên phòng sanh
4am : Mẹ và Ba đã có mặt ở phòng chờ sinh đúng 3 lần , 2 lần trước chỉ là hiện tượng Braxton Hicks nhưng lần này Mẹ tin là thật rồi vì hình như cuộc sống của gia đình mình gắn liền với số 3 hay sao á!! Nằm trong phòng chờ sinh chừng 15phút cùng với cơn đau khó chịu kéo dài từng cơn Mẹ nghĩ thầm đau thì đau chứ Mẹ không muốn sanh Hayley lúc đêm khuya thế này vì người ta bảo con mèo ban đêm đi bắt chuột cực khổ lắm thế nên lỡ sanh đêm thế này thì không tốt cho con tẹo nào.. Nghĩ thì nghĩ nhưng cơn đau bắt đầu nhiều dần rồi con à, 1 Bà midwife đến bên giường chuẩn bị đo điện tim cho con sau khi Mẹ đi vào toilet lấy nước tiểu đưa cho bã đem đi xét nghiệm gì đó
4:30AM : Có bác sĩ vào rồi , Mẹ nghĩ chắc chuẩn bị sanh . Bà ta bảo muốn khám bên trong xem tử cung Mẹ đã nở được bao nhiêu rồi , bà ấy bảo sẽ hơi thốn và đau ! Bên này là thế đó cái gì làm mình khó chịu, đụng vào cơ thể của mình tụi nó đều báo trước để mình chuẩn bị tinh thần, thế là bà ấy bắt đầu khám vào bên trong Mẹ, cảm giác đau thốn khó chịu lắm con à , vừa làm bà ấy luôn miệng bảo" Iam sorry , iam sorry " xong xuôi thì Mẹ chỉ nở có 4phân, phải nằm chờ nở đủ 10cm mới sanh được .. chơỳ ...............đau bụng kiểu này mà nằm chờ nở đủ 10 cm , chịu sao nổi ta..Bắt đầu Mẹ bị mất bình tĩnh rồi, mà phải nắm đây chờ đợi đo tim cho con , đo huyết áp cho Mẹ thường xuyên ... haizz nản tập 1
6am: Bác sĩ lại vào lần này chuyển Mẹ vào phòng sanh , lúc này chân Mẹ như đi muốn không được bị run rẩy. Qua phòng sanh bắt đầu Mẹ đã rã rời tay chân , người lạnh buốt . Bắt đầu Mẹ không control nổi mình nữa rồi , lên giường nằm chuẩn bị truyền thuốc trụ sinh( vì Mẹ bi nhiễm GBS ) để không phải ảnh hưởng đến Hayley. Thuốc vừa vào được 5phút thì Mẹ bị nôn dữ dội tụi Midwife hoảng loạn cả lên vì Mẹ nôn đầy khắp nơi vừa dọn dẹp tụi nó vừa mỉm cười nhìn Mẹ , Ba thì thấy ngại ngại vì Mẹ đã ói xối xã vào người bà bác sĩ thật xí hổ quá , sau đó Mẹ được tụi nó thay áo bệnh viện và nắm chờ đợi tiếp
8AM: Mẹ chịu hết nổi thậm chí trở nên quạo quọ vì đau quá rồi , nằm mê man ! Có 2 con midwife thật trẻ vào chăm sóc Mẹ thế là Ba đã nói tụi nó chích thuốc giảm đau , vì hít hơi ga Mẹ không giảm được tí nào, Mẹ cứ nằm đó trong từng giờ khắc để được sanh con .. Đau rồi lại đau mấy đứa midwife mỗi 5phút vào trong chừng Mẹ , tụi nó dễ thương lắm lúc nào trên miệng cũng nở nụ cười tươi như động viên an ủi mình nhưng đau quá chịu không thấu nên Mẹ không thèm để ý mà cười đáp lại đâu ,nó nói gì Mẹ cũng mặc chẳng thèm quan tâm .Sau đó có 1 cô Midwife trẻ chừng 23, 24 tuổi mang thuốc giảm đau đến chích cho Mẹ nó nói " thuốc này có tác dụng trong 20 phút mày ráng chịu đau nhưng nó sẽ buồn ngủ lắm đấy " Mẹ mặc kệ miễn bớt đau là được rồi.. Công nhận thuốc bên này mạnh thật chừng 10phút sau Mẹ cảm thấy rất buồn ngủ và cơn đau cũng giảm từ từ thế là Mẹ ngủ 1 giấc đến gần 11giờ trưa , tội nghiệp Ba con ngồi sofa mệt mỏi cũng thiêm thiếp theo Mẹ không biết lúc đó Ba con có ngủ được tẹo nào không? Mẹ cũng chẳng còn nhớ để mà quan tâm Ba lúc đó nữa
11:30Am : Lúc này bệnh viện đã đổi ca , có 1 bà bác sĩ người da màu và 1 bà midwife hơi đứng tuổi đến khám cho Mẹ , tụi nó nói là sẽ khám bên trong xem Mẹ đã nở đủ chưa để chuẩn bị sanh , kết quả sau khi khám trong là trong 3 tiếng đồng hồ nằm ngủ Mẹ không nở được cm nào hết , chỉ muốn kêu trời mà thôi. Vậy phải chịu đau tiếp nữa sao?Sau đó Bà bác sĩ người da màu cùng với 1 midwife rất trẻ bước vào...họ bảo rằng: chúng tôi sẽ thọc để nước ối mày vỡ ra hết, mày cố gắng chịu đựng nhé, cũng không quá đau đâu, sorry...trời ơi, con có biết cái cảm giác bác sĩ đó thọc 2 ngón tay thiệt sâu vào trong người mẹ và cố chọc để vỡ nước ối chảy ra nó kinh khủng thế nào không??? nhưng thời gian chỉ vài giây, sau đó nước ối ra ào ào, chừng 15phút sau cơn đau đến dữ dội , Mẹ rên đau nói với Ba năn nỉ bác sĩ mỗ Mẹ đi chứ đau kiểu này chắc chết quá ..nhưng bệnh viện ở đây chỉ có trường hợp đặc biệt nó mới đem đi mổ còn bình thường bắt buộc sanh thường hết .
2:30pm: Lúc này Mẹ không còn bình tĩnh được nữa , đau đau lắm con a` .. Mẹ đi toilet ngay cả ở trên giường nhưng tụi midwife nó vẫn thăm chừng Mẹ mỗi 10phút và clean sạch sẽ chỗ dơ của Mẹ , sau khi vỡ nước ối đầu con chui tọt xuống phía dưới rồi, sao lúc này Mẹ mắc ị quá đi , Ba dìu Mẹ đi toilet nhưng không ị được lúc này Mẹ có cảm giác bên trong muốn rặn thật mạnh ra lắm rồi mà sao chờ đợi hoài lâu quá. Ba thì đút nước cho Mẹ miệng cứ nói " ráng đi em, ráng đi em" Mẹ muốn quạo với Ba luôn, ráng làm sao mà ráng nổi .
3pm: Mẹ lên giường nằm thì có 1 bà bác sĩ da trắng và 2 con bé midwife 1 đứa người Uc và 1 đứa là Việt Nam , nó ngồi nói an ủi Mẹ đủ thứ , nói sanh con khó lắm chị , ráng tí xíu sẽ xong thôi, chị sẽ sớm được gặp con mà,nhưng chị phải nghe theo hướng dẫn của em không thì khó mà sanh baby lắm, Mẹ lại được khám bên trong . Lúc này tử cung Mẹ đã nở được 8cm rồi , nhưng sao tụi nó không cho Mẹ rặn đẻ nhỉ? khó chịu quá , cứ kêu đợi, đợi cho con xuống nữa, đợi cho âm đạo mẹ nở hết , lúc nào mẹ đau muốn rặn thì nó lại nói: keep breathe, keep breathe, no push, no push, nhưng mẹ không thể không rặn.Ba thì kêu Mẹ ráng thở đi đừng rặn, nhưng tự động muốn rặn lắm không cách nào nhịn được , bà nội và cô út của con cũng có mặc lúc này ,thế là đầy đủ mọi người mẹ thấy chút an tâm
3:15pm:hình như tử cung mẹ đã nở được 10cm nên các cô midwife đã cho mẹ rặn và sanh...mẹ mừng hết lớn...nãy giờ phải nén rặn thiệt là khổ...ba con thì luôn ngồi trên đầu giường để khuyên nhủ và nhắc nhở mẹ...nhiều lúc đau quá mà cô midwife có nói gì mẹ cũng không thèm hiểu rồi kêu ba con dịch lại.Đến lúc này thì mẹ không biết gì nữa...chỉ biết rặn theo chỉ dẫn, con gái mẹ cũng lì lắm rặn mãi không ra nên tụi nó nói sẽ cắt Mẹ 1 đường nhỏ. Thế là Mẹ cố gắng dùng sức lực cuối cùng để rặn thật mạnh
3:20pm : Mẹ cảm giác đầu của con chui tọt ra và 1 vết cắt đau như kiến cắn ,đúng 3:30 pm con gái mẹ mới ra được hoàn toàn, lúc này các cô ấy nắm con thẩy lên người mẹ bảo ôm con đi, lúc này thật sự là mẹ không dám sờ con: mẹ xin lỗi con gái vì vốn dĩ mẹ rất sợ những gì quá nhỏ bé như: chuột con, chó con...và cả em bé mới sanh...mẹ chỉ có cảm giác con đang giãy giụa và oe oe trên người mẹ.. Con chỉ oe oe 2 tiếng nhỏ rồi nằm mở mắt to tròn nhìn Mẹ . Ba cắt dây rốn cho con và mĩm cười tươi lắm , mọi người đều thở phào nhẹ nhõm ,...lúc này thì mẹ mới dám ôm lấy con...ấn tượng ban đầu gặp con đó là: con rất giống ba và không hề giống con gái, nhìn mặt con lì và khó chịu lắm...haha, có lẽ lúc mang thai mẹ cũng hay khó chịu nên con mới thế...!!!Chắc có lẽ con biết mẹ không thích con ra đời đêm khuya nên cứ kéo dài đến trưa mới chịu ra, con thật là khôn quá mà
4PM: Mẹ nằm nhìn con và chờ bác sĩ vào khâu lại vết thương ,lại đau nữa con à. Mẹ nhớ không lầm hình như Mẹ bị chích 7, 8 mũi thuốc sau đó phải khâu lại mat gần cả tiếng đồng hồ, Hayley của mẹ lúc này đang được midwife cân đo . Con gái nặng 3,16kg và chiều dài 48cm.. Mặc dù đau và mệt lắm , mẹ mất máu nhiều nhưng nhìn thấy con lành lặn khỏe mạnh , bao nhiêu đau đớn đều tan biến hết. Ba ngồi nhìn con và nói với Mẹ " nó giống anh nhiều hơn em" Mẹ vui vì điều đó vì Mẹ luôn muốn Hayley giống Ba hơn Mẹ mà
6pm: Mẹ được ăn phần cơm của bệnh viện và midwife dìu mẹ đi tắm rữa , lúc này người Mẹ như không còn sức nữa , mẹ được chuyển xuống phòng hậu sản, bây giờ thì chỉ có mình mẹ và con...bà và ba con phải về vì họ không cho ở lại....mẹ nhớ rằng cả đêm đó mẹ không hề ngủ được vì cứ sợ con có chuyện gì...mặc dù cứ 1 tiếng midwife lại vào để kiểm tra nhiệt độ và chăm sóc cho con, Mẹ ghét bệnh viện bên này tại sao người ta sanh ra mệt mỏi vậy mà không cho người thân ở lại chăm sóc. 2 đêm ở bệnh viên Mẹ thức trắng con thì khóc vì đói sữa mà Mẹ vẫn chưa có đủ sữa cho con , tụi midwife cứ nặn ti mẹ nhưng thấm vào đâu nhiều khi muốn bỏ về nhà lắm mà không có sức . 2 đêm đó với Mẹ thật khủng khiếp , 1 phần vì không có sức , mất ngủ, lo cho con ,vết thương bên dưới lại rất đau mà con thì khóc suốt đêm . Mẹ không biết phải làm sao chỉ ôm con nằm khóc với con chờ đến trời sáng để Ba vào đón Mẹ con mình về nhà
Thế là con gái Hayley của mẹ ra đời như thế đó thời gian mẹ đau bụng đến khi sanh là 12 tiếng ...mẹ viết bài entry này để dành cho con để sau này con biết mình đã chào đời ra sao, cũng là dành cho mẹ để ghi lại cái khoảng khắc lâm bồn lần đầu như thế nào để mẹ biết mà so sánh khi mẹ lần sau mang thai em con...
Vậy là ba mẹ đã có con, gia đình mình đã trở thành 1 gia đình nhỏ thật sự...
Chúc cho con gái ba mẹ mau ăn chống lớn và ngoan ngoãn
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


























