9/14/2010

Tháng 9 ... Viết cho em gái

Gấu yêu thương!


Có những khi chị cảm thấy như mình thiếu hụt đi một điều gì đó, một suy tư, một cảm xúc, một mối quan tâm đủ để thấy ngày ngắn lại, hay chỉ đơn giản là cảm giác bình yên. Người ta nói đúng, hạnh phúc là thứ ta không có được, nên ta luôn luôn kiếm tìm, và khi đạt được, ta sẽ lại tiếp tục hướng tới một hạnh phúc mới nào đó, cũng xa xôi.

Chị đã qua thời gian có thể thét gào bi kịch, có thể hờn dỗi như trẻ con, hay lên đồng, phát điên với những mơ mộng. Chị cũng không còn nhiều tưởng tượng lạ kỳ về một thế giới vô song, hoàn hảo, những dị nhân siêu phàm, không còn tin quá nhiều vào những điều mật ngọt. Đó, có thể gọi là một bi kịch ngọt ngào bình dị chăng, khi ta dần lớn lên, dần trải nghiệm những cảm xúc của cả một đời người, ta tỉnh táo hơn, bớt gay gắt hơn, và biết cảm thông hơn với một thế giới vẫn luôn luôn đầy rẫy những bất công giả dối.(Là khi chị bắt đầu cuộc sống lưu vong 1 mình nơi xứ người) Có lúc, chị nhìn đời mình, và tự nhủ, mình sống trên đời này để làm gì, khi chính cuộc sống lại luôn cho mình những thiệt thòi, thua kém, những vấp váp không lường trước được. Nhưng rồi, chị nhận ra rằng, bản thân mình to lớn hơn sau mỗi lần vấp ngã, rằng mỗi khi mình vụt dậy được sau một nỗi đau, là khi trái tim mình nồng nàn hơn, tâm trí mình sâu sắc hơn, và tâm hồn mình học cách phải rộng mở.

Em kể chị nghe về những yêu thương vụn vỡ trong em , chị thấu hiểu và chị tin rằng sau cơn mưa dông kia trời lại sáng em à.

Và chị mong : Yêu thương xin hãy trở về một ngày nào đó cho những vết thương này đừng thêm rỉ máu trong em, cho những nỗi nhớ này mang về hình bóng của một người khác, cho lớp ký ức này được thay thế bằng lớp ký ức mới đẹp đẽ hơn và hạnh phúc hơn, cho em lần nữa thêm tin rằng" yêu thương cho đi là yêu thương được giữ lại"

Chị thấy quá khứ của chị trong em , những cô đơn chật vật ,những đêm khóc 1 mình vì nhớ nhà . Nhìn em hồn nhiên nhưng sâu thẳm trong tâm hồn em là những băn khoăn trăn trở về cuộc sống mưu sinh , vui đó ,cười đó .. và vẫn rơi nước mắt lặng lẽ đó .. Chị yêu em lắm và cầu chúa mang đến cho em những bình yêntrên lói mòn viễn xứ , con đường mình đi còn dài lắm hãy mạnh mẽ lên em nhé!

Cuộc đời là những ngả rẽ, mỗi người có quyền lựa chọn cho mình một con đường, và quan trọng hơn, có quyền quyết định để mình CHÌM SÂU, hoặc cố ngoi lên nhìn thấy tia nắng mặt trời, hoặc cố bơi hòa nhịp cùng dòng chảy...nên em hãy tin rằng cuộc đời còn rất dài.

Cuộc đời có bao lâu đâu mà hững hờ...

9/13/2010

Người không liên quan

Hôm nay, cuối tuần đi shopping với chồng để tận hưởng 1 ngày hạnh phúc chớ^^ , 1 tuần nhức đầu và căng thẳng vì đủ thứ công việc.Có chồng vui mà lại cực bạn ạ!! Nói chuyện với mẹ chồng , lại nghe loáng thoáng nói về vợ cũ của chồng mình.Câu chuyện này thì cũng nghe kể lại đôi phần nhưng không lấy làm quan tâm lắm......Rằng she là đứa miệng lưỡi ,vì nhà nghèo nên muốn sang đây đỗi đời , và lan chạ cùng người đàn ông khác, 1 người đàn bà ăn bám rẻ tiền..v.v....Với tôi thì tôi không care những chuyện quá khứ và cái trường hợp nhiều người vì miếng cơm , manh áo lừa lộc để qua nước ngoài thì mình không lấy gì làm lạ cứ diễn ra liên tục trên xứ sỡ này như cơm bữa. Cứ hay bảo với chồng mình rằng thôi thì coi như kiếp trước anh mắc nợ she thi giờ anh trã , đến thế là xong
Bỗng có lúc tôi cũng thấy chạnh lòng về thân phận đàn bà , Tôi may mắn hơn , nên có lẽ tôi không hiểu thấu về những thân phận đó , tôi nghĩ cũng chua xót , cũng cay đắng lắm .Không có cảm giác khinh ghét cũng không có 1 chút suy nghĩ về người trong quá khứ kia .. cũng có chút gì đó nhói lên sự thương hại người đàn bà kia, từ các tỉnh miền quê nghèo khó bất chấp tất cả mọi thứ chỉ mong được đổi đời. Vì hoàn cảnh khác nhau, nhiều người đã sống kiếp tầm gửi hoặc tìm 1 người bảo bọc mình để thoát khỏi cái cảnh nghèo khổ, nhưng ở đâu cũng phải lao động thôi ,đâu ai dưng lên miệng mà ăn hoài được , có lẽ người đàn bà đó chỉ thích sống hưỡng thụ nên khi sang đây mới ngỡ ngàng  nơi đây không phải thiên đàng như mong muốn. Thế là chồng tôi đã hết giá trị để she hưởng thụ vậy là cô ta lại tìm 1 người đàn ông khác, và cũng những lời ngọt ngào ,những câu yêu đương tình tứ và rồi ......cứ mãi như thân tầm gửi tìm kiếm 1 chỗ nuôi thân chăng? ..
Thôi thì tôi cũng chúc người đàn bà đó có nhiều hạnh phúc và bến bờ an lành ...
   Hôm nay, tự dưng lại có hứng phát biểu linh tinh ^^ nhưng thật sự cũng cầu mong cho những cặp đôi đến với nhau bằng sự chân thành và không có cái cảnh phân li .. để rồi đừng để lại trong lòng người khác sự khinh miệt .. mà ước thế có được chăng khi đang sống trong 1 thế giới hỗn tạp thế này??
                 Đêm tâm sự với chồng 9/2010

9/07/2010

Cám ơn nỗi đau của anh!

Ai cũng có một góc khuất trong tâm hồn, dù muốn hay không muốn phơi bày, thì khi đến với nhạc Trịnh đều được "soi" theo nhiều khía cạnh khác nhau. Ai cũng có những phiền muộn, ưu tư, chẳng có niềm vui nào giống niềm vui nào, chẳng có nỗi buồn nào như nỗi buồn nào, nhưng tựu trung lại vẫn là những cảm xúc mông mênh, lâng lâng



Đời người là những cuộc hành trình, mỗi người chọn cho mình một lối đi, mỗi bước đi là mỗi nhịp sống, mỗi lần gặp là một lần nghĩ đến phân ly. Mới hôm qua gặp, bùi ngùi, bịn rịn... chưa dứt, thì nay đã trở thành kỷ niệm. Đành rằng, kỷ niệm chỉ có trong quá khứ, nhưng sao không thể tồn tại được trong hiện tại và cả tương lai?


Người ta đến, người ta phụ mình, rồi ra đi... đáng để căm phẫn lắm chứ, dù hiểu theo cách nào, trong hoàn cảnh nào. Vẫn là một nỗi đau


Bài học hôm nay tôi nhận nơi Anh, tôi nợ tinh yeu nay là một tấm lòng bao dung, vị tha để cuộc sống này, dù ngắn, dù dài cũng còn có ý nghĩa. Bởi sống trong thù hận, dằn vặt, đay nghiến chỉ làm mình khổ hơn thôi. Phải biết tha thứ vì chính mình cũng có những lỗi lầm, dù vô tình hay cố ý. Phải biết tha thứ để có được sự bình an đích thực trong tâm hồn. Tôi cần tha thứ cho chính tôi, thứ tha cho cả anh nữa!



Dù người đến, dù người đi... ta cũng xin tạ ơn nguoi!... Bỗng tôi nhớ có 1 ngày chồng tôi thủ thỉ với tôi rằng : Khi anh bước qua cái quá khứ kia , anh mới hiểu được rằng em quan trọng với anh nhiều đến thế nào, anh cũng thấy nhẹ nhàng vì quá khứ ấy ra đi , vì chỉ có thế anh mới tìm thấy em ! Hãy tin rằng anh sẽ sống hết cuộc đời còn lại cho em và gia đình mình, Hãy tin anh nhé cưng.

Đêm, khi nghe bài "Tình nhớ" tiếng hát Thiên Kim vẫn kiên trì vang vang như tiếng kinh cầu bình yên từ một miền nhiều gió. "Đêm vẫn luôn thủy chung và lành nhất". Đêm, viết cho bạn và một ngày nhiều mây. Xin đừng nói với tôi "HÌNH NHƯ" khi mọi điều đã biết là chắc chắn. Và cũng xin đừng bao giờ nói với tôi mãi mãi, khi biết rằng mọi thứ chỉ nay mai ..."Đêm vẫn luôn thủy chung và lành nhất"
Người ngỡ đã xa xưa,nhưng người bỗng lại về


Tình ngỡ sóng xa đưa,nhưng còn quá bao la


(Hôm nay, 1 ngày mệt nhừ người vì biết bao nhiêu thứ phải làm.Viết hơi linh tinh^^ Chuẩn bị cho 1 cuộc hình trình Làm Vợ thật là dài và cũng thật vất vả .. hic )

9/06/2010

Bâng quơ ngày cuối đông

Hôm nay tình cờ nghe lại cái Cd cũ của chồng mình tự nhiên nổi hứng viết vài dòng tâm sự
Em có thể tìm một ngày đứng giữa mưa, bỏ ô xuống, cho gió táp vào mặt, những hạt mưa thấm lạnh trên mái đầu, gió thổi mưa ướt ngực, ướt từ đầu đến chân. Mưa lăn từ trên vai, những hạt mưa ngập ngừng nơi cánh tay. Váy ướt sũng. Lạnh nhưng cảm nhận một nguồn sống trong trẻo và mạnh mẽ. Phải chi, những lo âu phiền muộn của chồng em cũng lăn đi như những giọt mưa lăn trên người em.


Nhìn mưa lăn lăn trên nóc nhà đỏ sạch sẽ. Nhiều lúc gió ào ào, mưa tung bay như bụi sương, xa xa, những nóc nhà mờ mờ chìm đắm trong màu trắng xám của mưa. Trời mây đang bay. Thế này cũng chẳng mưa nhiều nữa. Mây cũng mỏng dần, rồi mưa chỉ còn lác đác.


Giọt nằng nặng lấp lánh chực rơi trên lan can mà xanh thẫm. Lá lô hội cũng lấp lánh giọt lơ lửng trên ngọn lá nhọn hoắt. Bông hoa cắm trong lọ thuỷ tinh ở trong nhà thì khô ráo, hoa đã nở gần hết, hoa sắp tàn. Những bông hoa thay nhau hiện hữu trên bàn học, trong phòng, đem xuân rồi đem gio xuân vào nhà, vào trong đôi mắt mệt mỏi mỗi lần thức khuya ngồi học,anh nhìn em vừa tội vừa thương  


Cuộc sống giản dị mà đài các thế đấy.


Em đang nghe Mùa Xuan Sắp Đến , thèm đến vương vấn những hơi lạnh đang tỏa khắp nơi đây, se se trong tâm hồn một cảm giác thật dễ chịu. Mùa xuân đã về rồi đó anh, chưa thấy vạt nắng nào ghé qua, chỉ có heo may từng cơn lướt về con phố nhỏ và lất phất mưa bay, tự nhiên hơi lạnh này làm em nhớ nhà quá...


Mặc dù em sinh vào ngày xuan ấm áp nhưng lại yêu Mùa đông thật nhiều và hình như em cũng rất có duyên với nó. Ngồi đây xếp lại những hội ngộ, đâu đâu cũng thấp thoáng cái se lạnh va xen lẫn buốt giá...nhưng mùa đông nào cũng đầy những ngọt ngào và buồn bã cả. Giờ đây ngồi thả trôi hoài niệm, ôn lại một thuở nồng nàn...hơi lạnh len vào hồn em đánh thức những kỹ niệm ngày cũ, ngày em gặp anh , ngày anh theo em về quê hương ra mắt gia đình , ngày anh chạy theo em để nói rằng anh không thể xa em được và ngày em làm vợ anh ^^.Còn Anh! có nhớ không một mùa đông rớt vội hẹn hò để rồi lạnh suốt mấy mùa đi qua, anh nhặt về cho mình những khoảng không tít tắp, hiểu rằng đôi khi cô đơn quá mà yêu sai một người hoặc chỉ vì yêu sai một người mà cô đơn cả một đời...Anh nói anh đã sai lầm khi tin 1 người , nhưng em mĩm cười "không anh ah đấy là số phận" 

Mưa vẫn giăng nhẹ theo làn gió, tựa hồ như hơi sương mỏng mảnh lãng đãng trong một buổi sớm tinh khôi...ngày anh cầu hôn em cũng là ngày cuối đông 1 năm trước

(Tự nhiên nhớ lắm 1 thời "đội đá vá trời " cùng đám nhóc du học sinh , ngày ấy minh chỉ là 1 con bé .. đơn giản chỉ là 1 con nhóc, thích ăn , thích ngủ., thích du hí và tận hưởng những khoái lạc của cuộc đời .Thời gian trôi nhanh quá , mới đây đã 2 năm trôi qua và mình đã là vợ của người ta .. gọi đúng hơn là 1 người đàn bà thực thụ.Nhưng mình không cảm thấy hối tiếc bất cứ điều gì, theo mình nghĩ hôn nhân không phải là kết thúc mà là mở ra 1 quãng đường mới của cuộc đời. Quay sang nhìn ông xã , mình thích nhìn anh khi anh ngũ ,mình có thói quen như thế...... gương mặt anh so với tuổi đời thì trẻ hơn rất nhiều nhưng đâu đó mình thấy được những mất mát , những khỗ đau mà anh đã từng trãi qua .Mình cảm nhận được tất cả những điều đó . Khẽ hôn lên môi anh , và nói với anh rằng" Qua rồi những buồn đau" vì em đã ở đây bên anh .. mãi mãi)
                   Ngày cuối đông ở Melb 9/2010

9/03/2010

Cám ơn anh .. đã cho em 1 cuộc đời

Viết tặng cho riêng anh - một người bạn lớn, một người yêu dễ thương, và... một
người chồng đáng tin cậy, một người cha tốt của các con em sau này...


Anh à!

Mình yêu nhau va lấy nhau rồi nhưng có lẽ chưa khi nào em nói lời cám ơn với anh. Bởi em cho rằng những gì anh đã làm cho em là điều đương nhiên một người đàn ông sẽ làm cho người phụ nữ mình yêu. Nhưng trong lòng em lại luôn muốn nói cám ơn anh rất nhiểu, rất nhiểu anh ạ...

Em cám ơn anh đã là một người bạn của em... Anh đã luôn mang đến cho em những niềm vui nho nhỏ, và là người xoa dịu những nỗi buồn sâu thẳm trong tâm hồn em...

Cám ơn anh vì đã yêu em. Anh đã cho em biết rằng trong biển người bao la này, em luôn quan trọng với một người, em có ý nghĩa trong cuộc sống của một ai kia...để em thấy mình không lạc lòng và trơ trọi. Dù mình ở xa nhau, nhưng anh mãi là ngọn lửa nhỏ sưởi ấm lòng em, ngay cả giữa những đêm Đông giá lanh, anh biết không?
Cám ơn anh vì đã chỉ bảo cho em rất nhiều điều... Để em có thể sống mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn trước sự khắc nghiệt của cuộc sống. Để em biết chấp nhận, đối diện và vượt qua mọi khó khăn. Dù ở bất cứ nơi nào em vẫn luôn có anh kề bên, điều đó cho em sự tự tin để bước về phía trước... bởi em biết lúc nào anh cũng dõi theo em...


Cám ơn tình yêu bao dung và rộng lượng của anh. Anh đã luôn bỏ qua cho mọi sai lầm nông nổi của em, luôn dang rộng vòng tay yêu thương đón em trở về. Đó chính là điều khiến em yêu anh hơn tất cả... Và cũng nhờ đó, em hiểu ra một điều rằng: Anh đã yêu em rất chân thành...






Em cám ơn cuộc sống đã cho mình gặp lại nhau sau bao lần xa cách. Cám ơn những thămg trầm trong tình yêu của chúng mình. Để em biết rằng em rất, rất yêu anh. Người ta thường nói: "Những ai luôn nghĩ về nhau và mong được gặp nhau thì sẽ có ngày gặp lại...". Có lẽ điều đó đúng, phải không anh? Bởi vì những năm tháng cách xa, chưa lúc nào em ngừng nghĩ về anh cả...



Yêu anh, em ghét vô cùng những ngày tháng phải xa anh, những lần tiễn anh đi... Nhưng đến bây giờ, em lại thấy cám ơn những khoảng thời gian đó. Vì nó giúp anh và em thử thách tình yêu của chúng mình, để mình biết trân trọng hơn từng giây từng phút được ở bên nhau... Khoảng cách thời gian và không gian chẳng là gì cả, vì trong tim mình luôn luôn có nhau, đúng không anh? Ngày trước em vẫn thường tin vào câu nói: "Không có tình yêu vĩnh cửu, chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu". Nhưng đến bây giờ, em biết tình yêu của chúng mình có những khoảnh khắc vĩnh hằng, và bản thân nó cũng sẽ luôn khắc sâu trong tim anh và em theo năm tháng... Cái gì dễ có được thì sẽ dễ mất đi. Tình yêu chúng mình đã được thử thách quá nhiều. Vì thế nó là một đám lửa lớn mà không ngọn gió nào có thể thổi tắt được, anh à...




"Hạnh phúc là gì?" - Đó là câu hỏi không ít người trăn trở. Em cũng đã từng trăn trở về điều đó. Và rồi em đọc được ở đâu đó rằng: "Hạnh phúc chính là quá trình chúng ta đi tìm hạnh phúc". Cho đến hôm nay, khi năm tháng đã qua đi, em cũng đã trải nghiệm được điều đó. Trên con đường đi tìm hạnh phúc, em gặp được anh, đó là điều có ỹ nghĩa hơn tất cả mọi điều. Gặp anh, và chính anh sẽ trả lời cho em câu hỏi ấy: "Hạnh phúc là được bình yên ở bên anh"... đơn giản thế thôi...

Cám ơn cuộc đời cho tôi một người!
Cám ơn một người cho tôi một lần biết yêu...trọn vẹn

PS:   Thế là 2 vợ chồng đã có 1 căn nhà riêng ..Từ đây sẽ cùng chồng chăm chút ngôi nhà mới .. Ôi, hạnh phúc ơi !! Ta yêu người quá
    (Lilian 9/2010... nằm ôm chồng kể lễ lolz)

Gởi đến anh tất cả tình yêu của nhím .. moaxxx joey ..

9/02/2010

Hãy tin vào sự kỳ diệu của số phận

Có phải đến lúc trải qua bao sóng gió và thử thách là khi ta thấy được ngọt ngào và tình yêu cũng thế?




Ông xã mình là người chẳng bao giờ biết rót vào tai phụ nữ những lời mật ngọt đâu. Anh là người không quen bày tỏ tình cảm, trong khi phụ nữ chúng mình lại thích được như thế! Nhớ ngày đầu gặp nhau, mình đã nghĩ 'Đây không phải đối tượng để mình tìm hiểu'. Còn anh thì.... 'cô bé này trẻ quá, hiện đại quá, chắc không phải là người sâu sắc đâu, lại càng không thể dễ dàng chấp nhận một người đàn ông đã từng kết hôn. Thế nhưng, không biết từ lúc nào khoảng cách của mình và anh ngày một ngắn lại. Cho đến một ngày mình nhận ra - Hạnh phúc chẳng phải ở nơi nào xa lắm!


Ngày trước, tôi vẫn nghĩ hạnh phúc luôn khoác trên mình một chiếc áo rực rỡ, hạnh phúc ở nơi nào xa lắm mà tôi mãi vẫn không bao giờ với tới được. Giờ đây, khi bàn tay bé nhỏ của tôi nằm gọn trong bàn tay anh, khi được cùng anh ngắm nhìn bầu trời đêm, lắng nghe âm thanh cuộc sống ở nơi xứ người và được gối đầu trên cánh tay vững chãi của anh - tôi đã biết hạnh phúc không phải ở nơi nào xa lắm.






Hạnh phúc có khi chỉ là được tự tay chăm sóc cho những đứa con thân yêu của anh, nhìn chúng nô đùa trong công viên hay thoả thích nghịch ngợm dưới nước. Hạnh phúc là khi cái tính trẻ con trong tôi trỗi dậy, anh vẫn nhìn tôi âu yếm. Hạnh phúc là khi anh mang đến cho tôi những món quà hơn cả những món quà xa xỉ mà người ta vẫn hay thường tặng nhau.






Vậy đó, hạnh phúc len lỏi giữa những điều rất đỗi bình thường trong cuộc sống. Vẻ ngoài của nó không hào nhoáng như tôi vẫn nghĩ. Nó thật giản dị mà tôi hay bất cứ ai cũng có thể chạm đến được nhưng không phải ai cũng nhận ra nó giữa những con sóng của cuộc đời.






Em tin vào đôi mắt của trái tim mình. Anh không phải là người đàn ông hoàn hảo, không lãng mạn nhưng em yêu cả những điều không hoàn hảo, không lãng mạn ở anh. Em nói tiếng yêu bởi vì trái tim em mách bảo em làm thế. Và khi đó vị thần tình yêu đang đứng trên vai phải của em mỉm cười. Em biết mình làm đúng.


Không lâu nữa chúng ta sẽ về cùng một nhà. Hạnh phúc giản dị nhưng không phải ai cũng có được, phải không anh






Ngày trước thấy thật cô đơn mỗi khi quay lại Melbourne.






Giờ em biết, nơi đây có một người luôn theo dõi em, chờ em, yêu em và bên em.






Ngày trước xa Melbourne, chẳng chút vấn vương.






Giờ xa Melbourne, thấy thương thấy nhớ, thấy nôn nao trong lòng.






Cám ơn Melbourne đã cho em gặp anh.






Cám ơn anh đã cho em thấy Melbourne không tệ như em nghĩ.


Tôi không biết những người đàn bà đã đi qua cuộc sống của chồng tôi suy nghĩ hạn hẹp thế nào ,,nhưng tôi cũng cảm ơn vì họ đã ra đi , thanks so much

BÀI ESSAY ĐẦU TIÊN...

.TOPIC: TELEVISION ADVERTISING AIMED AT CHILDREN IN AUSTRALIA SHOULD BE BANNED.



“Australia is fattest country in the world”( Stark, 2008) with 33 percent of children obese and 66 percent overweight (Lavelle, 2004). Obesity is only one in many drawbacks that television advertising affects future generations. Nowadays, children are becoming targets for advertisers wanting to exploit this potential market. People can not disclaim that television advertising aimed at children is disadvantageous to children’s health and development. On the other hand, there are also many opponents who support that television advertising for children should be maintained. They argue that babysitters are not responsibilities to television advertising and these children’s parents should guide and analyse information that children see on television (Kid& Advertising, 2009). Television advertising for children is very important because it helps people recognize harmful effects that they have on children. Therefore, this essay will argue that television advertising aimed at children should be banned because it affects children’s health, behavioural development and advertisers exploit abilities children’s distinguish and understand.










- Firstly, television advertising may affect children’s health problems. There are a lot of diseases that may originate from television advertisements such an increased risk of obesity. A survey conducted by Young Media (n.d) states that Australia has the highest rate of television food advertising per hour in the 13 developed countries and Brown (2008) states that in which 81 percent of the products are high in fat, sugar or salt and low in nutritional values. Moreover, the rate of childhood obesity in Australia is highest in the world and 2-3 times greater compared with ten years ago (Vic Health 2007). As a result, overweight and obesity are now considered a grave disease which is rising in occurrence. For example, in 1985 to 2004 the rate of overweight and obesity rose quickly from 10.8% to 26.1% with boys and 12 percent to 23.7 percent with girls (New South Wales, 2007). Additionally, television food advertising has also been shown to contribute to increases in childhood dental decay. Australia Dental Association INC (2007) suggests that as television food advertising becomes more common, childhood dental decay also increases because 48-49 percent of television food advertising high in fat or sugar with 36 percent for core foods such as dairy breads, pasta and so on (Australian Communications and Media Authority, 2007). As a result, since 1996, the proportion of 5 year olds with tooth decay has increased by 21.7 percent and the rate of children hospitalised for dental treatment has increased as well (ADA 2007).






- Secondly, television advertising can affect a child’s behavioural development. There is a connection between violence on television advertising and aggression in children. Developing children are easily influenced by what they see on television especially violence. YMA (2003) states that follow some theories under 8 year old children will attend to violent actions and imitate not thinking, but the older children are affected by reality violent actions and notice the success of using violence. Children who often watch violent television programs tend to copy violent characters and they do not understand or consider that these actions can hurt other people because they believe it is normal Healey (2004). For example, children will learn aggressive if they see television advertised violence is used by heroes to wining someone or violence is showed to funning for everyone and violence is never pain (YMA, nd). Furthermore, in some cases television advertising relies on a child’s pestering to overcome parental disapproval towards a product. As, the bigger active purchase is affected by children on typical children’s products such as juice, soft drinks, cereals (Martensen & Grønholdt, 2008). For example, one advertising company said that 20- 40 percent of purchases were made because children pestered their parents (Grose, 2009), because as Martino (Advertising Executive) argues that "We're relying on the kid to pester the mom to buy the product, rather than going straight to the mom". As a consequence, a great deal of money is spent on advertised food purchase compared with other products.


Thirdly, television advertising on children should be banned because advertisers exploit abilities children’s understanding about television advertising. Advertisers rely on ability that children can not distinguish between a commercial and another television program. As evidence, under 6 to 8 year old children do not have power to discriminate advertising and programs until they are 10 years old (Bjurström, 1994). Children will think that because programs teach them how to sing, play and study, commercials will teach what they should buy and eat. Consequently, “children accept advertising as is truthful and as fact value” Glicksman (2008). These are such outcomes that advertisers aim at children. Moreover, advertisers also exploit ability that children can not comprehend the purpose of television advertising is sell products. under 8 year old children think that television advertising contributes to help them choose products, they do not recognize commercials only with purpose that convincible they buy particular products (Calvert, 2008). In a research, the people find out that children with almost three quarters willing buy advertised products on television such as food or beverage if rewards or free gifts attached with those products such Ice Age 2 toys from Hungry Jack’s, King Kong toys from KFC, and Chicken Little toys from McDonalds. (Chapman, 2007).






On the opposite side, some believe that television advertising should not be banned because it helps to provide plentiful choices for children. With a large range of products available nowadays, children have a greater number of opportunities to choose products that suit their budget and demands. Children watch an average of 2 and a half hours to television daily but in this time there are 30 commercials per hour related to soft drinks, cereal and fast food (Healey, 2004). However, television advertising for children should be banned because children do not have the knowledge and judgment to choose the correct product. Children only choose subjectively and rely on colors or images which are advertised in lieu of looking after to product’s quality. Therefore advertisers commonly attract children’s attention through lively images and color. As YMA states specialists will research to create commercials for children and use tinkles and jocosities to attract children’s attention (2006). For example, in a McDonald’s commercial, they only show merry images and colors such as dancing, singing, and smiling instead of displaying nutritional components (Kunkel, et al, 2004). Moreover, advertised products choices of children can be originated from desire to have something like their friends. This means when children see their friend’s toys and food, add more those toys or food are also advertised on television lead to children will have more trend to pester their parents buy those things for them. “They are most likely to imitate those acts over which they feel some uncertainty regarding their ability to perform” (Britannica, 2009). For example, a survey in America investigated that with 54 percent out of 12 to 13 year old children said that they feel pressure when they see clothes and CDs from their friends and want to have them (New American Dreams, 2009).






In conclusion, ban children television advertising is necessary because it affects children’s health, behavioural development and ability to distinguish and understand. Furthermore, television advertising for children should be also banned because children do not have the knowledge and judgment to choose the correct product. Therefore, if television advertising aimed at children continues to be broadcasted, it means that future generations could be severely affected mentally and physically.