9/02/2010

Hãy tin vào sự kỳ diệu của số phận

Có phải đến lúc trải qua bao sóng gió và thử thách là khi ta thấy được ngọt ngào và tình yêu cũng thế?




Ông xã mình là người chẳng bao giờ biết rót vào tai phụ nữ những lời mật ngọt đâu. Anh là người không quen bày tỏ tình cảm, trong khi phụ nữ chúng mình lại thích được như thế! Nhớ ngày đầu gặp nhau, mình đã nghĩ 'Đây không phải đối tượng để mình tìm hiểu'. Còn anh thì.... 'cô bé này trẻ quá, hiện đại quá, chắc không phải là người sâu sắc đâu, lại càng không thể dễ dàng chấp nhận một người đàn ông đã từng kết hôn. Thế nhưng, không biết từ lúc nào khoảng cách của mình và anh ngày một ngắn lại. Cho đến một ngày mình nhận ra - Hạnh phúc chẳng phải ở nơi nào xa lắm!


Ngày trước, tôi vẫn nghĩ hạnh phúc luôn khoác trên mình một chiếc áo rực rỡ, hạnh phúc ở nơi nào xa lắm mà tôi mãi vẫn không bao giờ với tới được. Giờ đây, khi bàn tay bé nhỏ của tôi nằm gọn trong bàn tay anh, khi được cùng anh ngắm nhìn bầu trời đêm, lắng nghe âm thanh cuộc sống ở nơi xứ người và được gối đầu trên cánh tay vững chãi của anh - tôi đã biết hạnh phúc không phải ở nơi nào xa lắm.






Hạnh phúc có khi chỉ là được tự tay chăm sóc cho những đứa con thân yêu của anh, nhìn chúng nô đùa trong công viên hay thoả thích nghịch ngợm dưới nước. Hạnh phúc là khi cái tính trẻ con trong tôi trỗi dậy, anh vẫn nhìn tôi âu yếm. Hạnh phúc là khi anh mang đến cho tôi những món quà hơn cả những món quà xa xỉ mà người ta vẫn hay thường tặng nhau.






Vậy đó, hạnh phúc len lỏi giữa những điều rất đỗi bình thường trong cuộc sống. Vẻ ngoài của nó không hào nhoáng như tôi vẫn nghĩ. Nó thật giản dị mà tôi hay bất cứ ai cũng có thể chạm đến được nhưng không phải ai cũng nhận ra nó giữa những con sóng của cuộc đời.






Em tin vào đôi mắt của trái tim mình. Anh không phải là người đàn ông hoàn hảo, không lãng mạn nhưng em yêu cả những điều không hoàn hảo, không lãng mạn ở anh. Em nói tiếng yêu bởi vì trái tim em mách bảo em làm thế. Và khi đó vị thần tình yêu đang đứng trên vai phải của em mỉm cười. Em biết mình làm đúng.


Không lâu nữa chúng ta sẽ về cùng một nhà. Hạnh phúc giản dị nhưng không phải ai cũng có được, phải không anh






Ngày trước thấy thật cô đơn mỗi khi quay lại Melbourne.






Giờ em biết, nơi đây có một người luôn theo dõi em, chờ em, yêu em và bên em.






Ngày trước xa Melbourne, chẳng chút vấn vương.






Giờ xa Melbourne, thấy thương thấy nhớ, thấy nôn nao trong lòng.






Cám ơn Melbourne đã cho em gặp anh.






Cám ơn anh đã cho em thấy Melbourne không tệ như em nghĩ.


Tôi không biết những người đàn bà đã đi qua cuộc sống của chồng tôi suy nghĩ hạn hẹp thế nào ,,nhưng tôi cũng cảm ơn vì họ đã ra đi , thanks so much

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét