Gấu yêu thương!
Có những khi chị cảm thấy như mình thiếu hụt đi một điều gì đó, một suy tư, một cảm xúc, một mối quan tâm đủ để thấy ngày ngắn lại, hay chỉ đơn giản là cảm giác bình yên. Người ta nói đúng, hạnh phúc là thứ ta không có được, nên ta luôn luôn kiếm tìm, và khi đạt được, ta sẽ lại tiếp tục hướng tới một hạnh phúc mới nào đó, cũng xa xôi.
Chị đã qua thời gian có thể thét gào bi kịch, có thể hờn dỗi như trẻ con, hay lên đồng, phát điên với những mơ mộng. Chị cũng không còn nhiều tưởng tượng lạ kỳ về một thế giới vô song, hoàn hảo, những dị nhân siêu phàm, không còn tin quá nhiều vào những điều mật ngọt. Đó, có thể gọi là một bi kịch ngọt ngào bình dị chăng, khi ta dần lớn lên, dần trải nghiệm những cảm xúc của cả một đời người, ta tỉnh táo hơn, bớt gay gắt hơn, và biết cảm thông hơn với một thế giới vẫn luôn luôn đầy rẫy những bất công giả dối.(Là khi chị bắt đầu cuộc sống lưu vong 1 mình nơi xứ người) Có lúc, chị nhìn đời mình, và tự nhủ, mình sống trên đời này để làm gì, khi chính cuộc sống lại luôn cho mình những thiệt thòi, thua kém, những vấp váp không lường trước được. Nhưng rồi, chị nhận ra rằng, bản thân mình to lớn hơn sau mỗi lần vấp ngã, rằng mỗi khi mình vụt dậy được sau một nỗi đau, là khi trái tim mình nồng nàn hơn, tâm trí mình sâu sắc hơn, và tâm hồn mình học cách phải rộng mở.
Em kể chị nghe về những yêu thương vụn vỡ trong em , chị thấu hiểu và chị tin rằng sau cơn mưa dông kia trời lại sáng em à.
Và chị mong : Yêu thương xin hãy trở về một ngày nào đó cho những vết thương này đừng thêm rỉ máu trong em, cho những nỗi nhớ này mang về hình bóng của một người khác, cho lớp ký ức này được thay thế bằng lớp ký ức mới đẹp đẽ hơn và hạnh phúc hơn, cho em lần nữa thêm tin rằng" yêu thương cho đi là yêu thương được giữ lại"
Chị thấy quá khứ của chị trong em , những cô đơn chật vật ,những đêm khóc 1 mình vì nhớ nhà . Nhìn em hồn nhiên nhưng sâu thẳm trong tâm hồn em là những băn khoăn trăn trở về cuộc sống mưu sinh , vui đó ,cười đó .. và vẫn rơi nước mắt lặng lẽ đó .. Chị yêu em lắm và cầu chúa mang đến cho em những bình yêntrên lói mòn viễn xứ , con đường mình đi còn dài lắm hãy mạnh mẽ lên em nhé!
Cuộc đời là những ngả rẽ, mỗi người có quyền lựa chọn cho mình một con đường, và quan trọng hơn, có quyền quyết định để mình CHÌM SÂU, hoặc cố ngoi lên nhìn thấy tia nắng mặt trời, hoặc cố bơi hòa nhịp cùng dòng chảy...nên em hãy tin rằng cuộc đời còn rất dài.
Cuộc đời có bao lâu đâu mà hững hờ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét