12/28/2011

Reply

Những ngày cuối năm là khoảng thời gian tôi trân quí nhất vì có thời gian dành cho gia đình , cái nóng hầm hập của tháng 12 không làm tôi khó chịu mà ngược lại cảm thấy yêu nó đến lạ thường ..Là những ngày nắng cùng chồng và đứa con nhỏ vừa tròn 3 tháng tuổi quấn quít bên nhau trong dòng người hối hả chuẩn bị cho những ngày cuối năm .. Là những cái ôm siết sau những buổi tối nằm cạnh nhau không muộn phiền bởi công việc  ... Là những tiếng cười trong veo của đứa trẻ đang chập chững tìm hiểu những thứ đầu đời.Chỉ như thế thôi cũng làm cho người đàn bà cảm thấy hạnh phúc tràn trề bên gia đình nhỏ của mình
    Cuối năm công việc hối hả nhưng cũng có vài việc cảm thấy thật nực cười muốn trả lời cho ai đó vừa bị bức xúc khi người khác nói "sự thật" về mình.. đừng cố tỏ ra mình là người CAO THƯỢNG khi phải đóng vai là kẻ im lặng vì có ĐÚNG hay SAI thì tự lương tâm mình hiểu rõ, người khác có cười mình hay không cũng không bằng tự bản thân mình tự cảm thấy xấu hổ về chình mình
   Một người văn hay chữ đẹp thì nên đi đôi với 2 chữ "ĐẠO ĐỨC" chứ?Mình khinh những người nói 1 đường làm 1 nẻo.Tại sao phải dùng chữ viết của mình để bịa đặt , thêu dệt những chuyện không có tô điểm bản thân và chà đạp người chồng từng đầu ấp tay gối với mình 1 cách trắn trợn?Mình khinh
  "Con gái nhờ đức Cha, con trai theo đức Mẹ"  bởi vậy nên cố gắng mà sống tốt không thôi thì tương lai những đứa trẻ đó sẽ rất tội nghiệp..Chị nói đúng lắm :" Cười người chớ vội cười lâu, Sờ xem nhân quả trên đầu bao xa.." thú thật chúng tôi rất mong đến ngày đó để xem trời cao có mắt như thế nào.. Cũng có 2 câu tặng chị "Ðiều lành dữ cuối cùng đều có trả, khác nhau chỉ đến chóng hay chầy thôi" and ..."Ai gieo gió thì gặt bão" (Qui sème le vent, récolte la tempête)
   Những ngảy tháng chị sống bên tình nhân hạnh phúc lúc đó chị có nghĩ nơi xa xôi này có người vật vã uất hận vì bị người vợ phản bội hay không?Có 1 người Mẹ già âm thầm gạt nước mắt nhìn đứa con trai bị "lừa" Người mẹ ấy từng yêu thương chị như con , chẳng phải có lúc chị viết những bài viết trên blog hay báo online để ca ngợi bà hay sao?Chẳng phải từng viết card nói rằng " Cám ơn Mạ đã sanh anh ấy ...:"Tại sao có thể làm cho người khác uất nghẹn và khinh bỉ mình..Nếu sợ người khác sỉ vã hay bêu rếu thì trước đây đừng có làm những việc kinh tỡm như thế..Cuộc đời này còn dài lắm nên sống sao để các con chị ngẩng đầu nhìn thiên hạ đừng để chúng cảm thấy nhục nhã khi biết Mẹ chúng có 1 quá khứ không sạch sẽ.Mọi người ở đây giờ đã an lành trong tâm trí họ xem như từng giúp chị có 1 chuyến du lịch ra nước ngoài lần đầu tiên , còn về phần anh những gì dành cho chị, mua sắm cho chị xem như giúp đỡ 1 người qua giai đoạn khó khăn vậy ..!Tôi cũng chân thành cảm ơn vì sự quyết định của chị, vì có như thế chồng tôi mới hiểu được giá trị của tôi "vợ anh ấy" cao hơn so với nhiều người chỉ sống bằng" lời".. nhờ có sự quyết định của chị mà tôi giữ được người chồng tốt ..Thanks
Tôi nói đến đây xem như cạn lời rồi .. Hãy tự chị suy ngẫm bản thân mình thay vì viết ra những điều không có thật.."Tấm lụa mục cho dù có cố che lấp bởi hoa văn lòe loẹt thì nó mãi vẫn là tấm lụa mục"
(Cuối năm dọn dẹp những thứ không " sạch" còn sót lại trong nhà mẹ chồng)
 

12/15/2011

Chuyện không của riêng ai..

Ngày mùa đông năm 2008 tôi gặp lại anh hơn 1 năm xa cách ..
-  Anh và chị vẫn khỏe chứ?
- Giờ anh với cô ta chia tay rồi em à...
.....................
Sau 1 thời gian xa cách tôi lại nhìn thấy anh , người đàn ông mà tôi thầm yêu trong suốt thời gian sinh viên ..lí do tôi không thề đến với anh trước chị vì gia đình tôi không cho phép tôi quen và yêu 1 nguòi đã từng có vợ con,nên chúng tôi chỉ dừng lại ở mức tình bạn thắm thiết, tôi tiếp tục việc học để báo hiếu cho đấng sinh thành ..còn anh lại tiếp tục phiêu du với mối tình ảo, lúc ấy gương mặt của anh trẻ hơn nhiều so với tuổi đời, anh sống ở Uc từ năm lên 9 nên tính cách anh cũng có đôi phần" tây hóa "Nhưng anh có ưu điểm là thật thà lắm nên tôi yêu anh cũng vì điều đó .Trước ngày anh về Vn cưới chị  ấy tôi thấy anh vui vẻ yêu đời lắm..anh tâm sự với tôi về những dự tính ở tương lai , tôi mĩm cười gởi lời chúc phúc đến anh với tấm lòng chân thành nhất
Sau ngần ấy năm xa cách ,tôi và anh lại gặp nhau giữa chiều mưa buồn tháng 6. Ánh mắt anh không còn trong veo như xưa nữa , nó trông ưu tư và đăm chiêu lắm, gương mặt ngày xưa trong tim tôi thuở nào đã già dặn hẳn đi..tách cafe nóng trong ngày đông ấy sao  đắng ngắt khi nghe câu chuyện về hôn nhân của anh ..
Từ ngày hôm ấy chúng tôi quấn quít bên nhau lúc nào không hay , tôi đã bỏ tất cả vượt qua rào cản của bố mẹ để yêu anh .Từ ttrong thâm tâm tôi muồn bù đắp lại những tổn thương trong tâm hồn anh. Tôi không xinh đẹp không hoa mỹ cũng không biết nịn bợ ai chỉ sống và làm theo suy nghĩ thật của mình .Rồi chúng tôi lấy nhau , đúng là cuộc sống hôn nhân không phải"  màu hồng "tôi và anh có tính tình khá giống nhau "hời hợt" , đôi lúc cũng tranh cãi nhau về tính vô tâm của nhau thế rồi lại hiểu nhau , tôi không phải là người cam chịu ,nhẫn nhịn ,điều gì không vừa ý sẽ nói cho nhau hiểu ,bởi tôi biết "chén trong sóng còn khua" làm sao tránh khỏi vợ chồng lục đục ..Chẳng biết có phải nhờ tôi mà anh thay đổi nhiều khác hẳn trước .. tôi mừng lắm
Ngày tôi mang thai là ngày anh chính thức đươc nhận làm staff cho trường học thế là niềm vui chúng tôi lại nhân ba khi chúng tôi mua được1 căn nhà do sự ủng hộ góp sức của 2 bên gia đình,thời gian mang thai anh chăm chút tôi nhiều hơn bỏ hết cuộc vui bạn bè ở nhà với vợ . Công việc ở bệnh viện làm tôi mệt mỏi nhiều hơn khi mang thai nhưng bù lại 1 điều Anh đã làm đủ mọi thứ để tôi hiểu rằng tôi và con quan trọng với anh nhiều đế thế nào! Tôi cảm thấy sự cố gắng của tôi làm thay đổi anh thật xứng đáng,tôi yêu anh nhiều hơn suy nghĩ của mình.Thời gian gân đây có đôi lúc tôi nhắc đến chị , thay gì anh nổi cáu như lúc xưa nhung không anh vẫn vui vẻ trong cuộc trò chuyện đó cũng từ đó tôi hiểu trong lòng anh chị không còn tồn tại nữa!!
Quay trở lại vấn đề của tôi và chị !Tôi muốn đính chính lại 1 lần nữa là tôi không hề comment trong blog của chị là cố tình đào bới quá khứ hay muốn phá hoại gì cả ,okay!Tôi tuy không phải sanh đẻ ở đây nhưng tôi đã sống ở ÚC lâu hơn chị,tôi học tập và làm việc ở đây nên tôi nghĩ sao nói vậy và những lời tôi viết trong blog của tôi là do những người sống ở đây đã tiếp xúc với chị  đã nhận xét về chị như vậy(không phải 1 người).Đúng là tôi chưa bao giờ gặp gỡ chị nhưng chị vẫn là 1 phần quá khứ trước của chồng tôi, nếu như 1 mình anh nói về chị bằng những lời lẽ khiếm nhã thì tôi nên xét lại vì tôi nghĩ anh căm hận chị.Nhưng không xin lỗi chị,chồng tôi là người hiền lành chất phát anh không hề bôi bác gì chị trước mặt tôi,tuy tính tình anh có lúc nông nổi cọc cằn nhưng anh không hề "đặt chuyện không thành có" .Từ lúc chị hỏi về em Hà thì tôi mới biết chị là T nên tôi mới chú ý đến những bài viết của chị.Có nhiều điều chị viết không đúng sự thật về chồng cũ của mình,tại sao chị phải ngụy tạo cho mình 1 lớp vỏ bọc không phải là mình.Để được người khác động viên thương hại uh?hay lúc ấy chị đặt chuyện để nói xấu chồng mình cho tình nhân của chị là anh bắc kì nho nhỏ kia cảm động là chị đau khổ.Tôi cũng có vài điều khuyên chị:
  Chị viết Hạnh phúc hiện tại của chị không tự dưng mà có! Tôi thấy rất đúng chị đã vượt qua bản thân mình để chà đạp người chồng cũ đến với tình nhân (hiện tại là chồng chính thức của chị ) Chị là người văn hay chữ đẹp chẵng nhẽ lúc ở trường chị quên học 2 môn: Đạo đức và giáo dục công dân ?Chị từ Việt nam được anh bảo lãnh sang ÚC , đươc cưu mang bảo bọc của gia đình anh ở  đây mọi thứ , sống được vài tháng thì lại về gặp gỡ người tình trên mạng trong lúc vẫn còn ở với chồng.Chị bị "tây hóa" nhanh thế?Có điều tôi muốn hỏi chị: trong 1 thời gian ngắn nằm trong vòng tay cả 2 người đàn ông, cảm giác của chị thế nào? Chị thật là " cao siêu"Có lẻ cuộc sống hôn nhân vài tháng ngắn ngũi của chồng tôi và chị không êm ấm , không thể nào đỗ lổi cho 1 mình chị(cái này tôi cũng hiểu ) vì tôi hiểu do cả 2 phía sống không hợp nhau hoặc tình cảm với anh và chị đã lợt lạc.Nhưng tôi không hiểu tại sao chị KHÔNG tự giải phóng chính mình lúc đó mà ráng nấn ná ở lại Úc làm gì, chị nói với anh :" em không muốn bỏ anh cũng không thể bỏ người kia" .Chị cũng tham lam thật , hay là vì chị muốn ở lại với anh để khi nào có GIẤY THƯỜNG TRÚ rồi sẽ đá đít anh không thương tiếc ??
Chị nói " ra đi là để được trở về " tôi nghe rất buồn cười vì những câu đó , 1 số blogger của chị lại tôn sùng chị vì câu đó như 1 bà thánh..thật ra chị nào muốn ra đi , chị cũng muốn ở lại đó chứ nhưng vì mọi người phát hiện lần về Vn chị đã lén lút với người tình  nên chị không còn mặt mũi nào ở lại đây đó chứ.. Viết văn là để người ta cảm về cảm xúc thật trong tâm hồn mình , nhưng sao tôi thấy chị viết toàn trái ngược con người của chị , phải chăng chị sống "ĐA NHÂN CÁCH"
Chị nói chị muốn ị lên những câu tôi viết khi HỌ nói về chị. Thì trước tiên chị nên ị vào những gì chị đã làm .  1người đứng đắn đàng hoàng, sống thành thật không giả tạo thì không có điều gì sợ thiên hạ đàm tiếu về mình"cây ngay không sợ chết đứng" chị ạ.Có lẽ tôi ít hơn chị vài tuổi nhưng tôi rất sợ sống tránh né lén lút lắm, tôi sợ người khác nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ lắm.Tôi cũng đã gặp thậm chí trò chuyện thân thiết với người vợ đầu tiên của anh , chị ấy cũng từng sống với anh và li dị nhưng chị ấy đâu có rụt rè lén lút sợ người khác khơi lại chuyện "quá khứ" giống như chị ! Phải chăng chị đã nói dối nhiều quá nên sợ người khác biết?
Đừng nói với tôi về vấn đề chiếc khăn 2euro, và ý chị muốn đính chính chị đến với chồng chị không phải vì tiền. yeah ..có thể anh bắc kì nho nhỏ đó may mắn vì chị trao cho anh ta tình yêu chân thật ,,chuyện đó thì chỉ có chị hiểu tôi đâu cần biết làm gì hoặc chăng do  anh( chông tôi)  và chị đã không thể hàn gắn nên chị phải tìm 1 cái phao khác bù đắp vào khoảng trống vỡ vụn kia? Từ đầu chị là 1 người trắng tay mà, chiếc xe chị chạy ở vn, cái laptop chị xài , thậm chí tiền son phấn và tiền chi phí chị học nghề nail của chị cũng là do anh ?(chông tôi )cung cấp cho chị hết mà. Chị đâu biết rằng vì yêu thương chị muốn làm chị vui anh đã cho chị những thứ đó để rồi sau đó phải còng lưng làm để trả món nợ xa xí phẩm của chị . Không biết khi chị xài những thứ đó lương tâm chị có cắn rứt không?
Tôi thấy vài người bạn của chị nói là có đứa ganh tỵ với hạnh phúc hiện tại của chi! lolz tôi nghe mà thấy nhục nhã dùm.Nhục hơn cả chữ nhục ..Nói thẳng ra chị chẳng có gì để tôi ganh ty cả, T à, "everything" .Chị nói chị sẽ không nhân nhượng ,, nghe mà buồn cười thật .Người không nhân nhượng là phía chồng tôi chứ không phải chị, okay .Anh chấp nhận cho chị bêu xấu anh trong giả dối để xem như đó là bài học ngu nhất của trong cuộc sống của anh khi 1 thời gian coi chị là vợ .Tôi cũng là ngưởi gốc gác ở quê xa , nhưng có điều tôi không hiểu, mẹ chị có lấy làm xấu hổ với hàng xóm không? khi mới hôm qua con gái mình kết hôn đám cưới linh đình với người đàn ông này và 1 , 2 năm  sau lại quay về với 1 người đàn ông khác.. nếu là nhà tôi chắc  bố mẹ tôi chẳng dám nhìn mặt ai cả.
Đúng là chị nên biết ơn người chồng hiện tại của chị đã dẹp bỏ cái quá khứ không được sạch sẽ của vợ mình mà ngẩng cao đầu ,,Chị nên cảm ơn anh ta và ông trời cho chị "CAO SỐ"..tôi cũng mừng dùm chị(rất thật lòng) đã có 1 gia đình đàng hoàng , và 2 đứa bé xinh dễ thương .. tôi cũng không rãnh để đào bới và phá hoại ai cả. Trái đất này tròn lắm chị ạ. tôi cũng đã làm Mẹ nên tôi cũng phải ráng sống để con tôi hãnh diện về tôi trong quá khứ cũng như hiện tại.Tôi cũng không nói gì trong blog của chị hay phá hoại gì đâu , tôi cũng không có thời gian rãnh rỗi như chị , mọi người giờ đã có gia đình riêng .. coi như quá khứ kết thúc , tôi đã nói hết những gì tôi muốn nói .Mong chị sống thành thật !





 

12/02/2011

THƯ GỞI NHỮNG GIA ĐÌNH NHỎ !!!

Chỉ muốn chia sẻ với những người bạn đang làm chủ cái gia đình nhỏ của mình thông qua những lời dạy bảo từ mẹ Lililan
GỬI CÁC CON!

Các con ạ mẹ sẽ nói với các con một số vấn đề cho dù hiện tại các con đã khôn lớn và thành đạt nhưng một khía cạnh nào đó trong cuộc sống như kỹ năng sống, cách ứng xử ngoài XH ,nhìn nhận và đáng giá xd cho mình có một cuộc sống thực sự HP thì có lẽ vẫn thiếu nhiều kinh nghiệm. Hơn ai hết là người sinh thành thì ai cũng muốn con mình hiểu được điều đó.

Ngày xưa các tập tục còn chặt chẽ, phong kiến,lạc hậu con người cũng phải gò mình trong một khuôn mẫu nhất định, các mối quan hệ xã hội cũng rất được coi trọng và đánh giá khắt khe . Nhưng nó đã tạo nên một xã hội thuần khiết hơn con người sống với nhau tình nghĩa, luân thường đạo lý được giữ gìn , Nếp nhà có gia phong con cái lễ phép, vợ chồng chung thủy, XH ít phức tạm con người biết xấu hổ khi làm điều gì không phải..

Xã hội hiện nay dễ dàng nhiều trong mọi cách nhìn nhận đánh giá con người , nó phóng khoáng trong nề nếp , trong cư xử và tập tục , nó đơn giản và bỏ qua nhiều những cái thuộc về luân thường đạo lý. Quan niện sống cũng khác nhiều, người ta hành xử theo cái tôi nhiều hơn cái nghĩa, nhân cách cũng không phải rèn rũa khắt khe. Con người thì hối hả mưu sinh nhiều khi quên mất mình đang có một gia đình. Tự do phát triển về mọi mặt. Xã hội ngày một văn minh hiện đại .Nhìn vào thì thấy cởi mở và thông thoáng nó đang hiện đại và phát triển dần theo một xu hướng tây hơn. Những cái “ngày xưa” đang không còn phù hợp với XH hiện nay … Đó là một phần đã đem đến sự xuống cấp, tha hóa về đạo đức về lối sống và nhân cách của một số không ít người….người ta không cảm thấy bình yên trong sự thay đổi ồ ạt ấy .Tất nhiên trong bất kể sự phát triển nào nó cũng có những mặt tốt xấu và sự phát triển ngày nay nó là một tất yếu của xã hội…Chúng ta là những thực thể phải thích nghi nhưng phải biết giữ gìn những gì cần phải giữ….

Quan niệm thành đạt của mỗi con người khác nhau sự thành đạt có nhiều kiểu….có người học vấn cao là thành đạt ,có người lại thành đạt trên con đường quan trường ,có người thành đạt trên kinh doanh v.v Nhưng theo mẹ sự thành công lớn nhất đối với con người là tạo dựng cho mình một cuộc sống thực sự hạnh phúc ,một gia đình có nề nếp gia phong,biết giữ gìn đạo lý, biết cư xử, tôn trọng yêu thương nhau... Nó sẽ là điểm tựa , nền tảng ,động lực để thôi thúc chúng ta làm việc và khi đó ta mới cảm thấy cuộc sống có nhiều ý nghĩa ... Vì cho dù con có làm ông gì. Có đến bao nhiêu bằng cấp nhưng cuộc sống gia định không hạnh phúc con sẽ cảm thấy chênh vênh và cuối cùng không biết làm để làm gì…
Do vậy có một gia đình HP con cái thành đạt đó là sự phấn đấu không mệt mỏi , nó không có một khuôn mẫu định sẵn để ta cứ theo đó học mà nó ứng biến theo từng hoàn cảnh, từng ý thức của mỗi con người , có người cũng có ý tạo dựng nhưng sai về một khía cạnh nào đó vậy là đã khác xa rồi. Nên nó không dễ một chút nào nếu như trong mỗi con người không có ý thức trách nhiệm cùng tạo dựng.

Muốn có một gia đình như thế chúng ta phải biết chắt lọc giữ gìn những cái xưa để phù hợp với sự thay đổi của ngày nay , mỗi thành viên trong gia đình phải biết tu dưỡng, phấn đấu, tự khắc phục về cá tính của mình , phải là một nhân tố tích cực tạo dựng , giữ gìn đạo lý, để hình thành nhân cách , lối sống chuẩn mực không phải chỉ là lời nói mà là cái tâm thực sự...Vấn đề này nếu đem ra bình luận ,khen chê thì rộng lớn và nhiều vấn đề nên mẹ không thể nói hết ở đây được , Hơn nữa nó còn phụ thuộc vào cảm nhận của từng người với quan điểm sống của họ. Nên cuộc sống của mình có hạnh phúc hay không là do công sức của mình tạo dựng chứ không phải ngẫu nhiên trời ban tặng
Đối với các con tương lai còn đang ở phía trước , bản thân các con cũng có nhiều thuận lợi, có một nền tảng vững chắc được học hành tử tế được sinh ra và lớn lên trong gia đình giòng họ có nề nếp, gia phong, và hiếu học, được giáo dục dạy dỗ cẩn thận. thì các con phải phấn đấu làm sao để mình có một cuộc sống tinh thần tốt hơn những gì đã có còn không thì ít ra cũng phải theo được nề nếp gia đình . Bây giờ các con đã có một gia đình riêng chuẩn bị là những người làm cha làm mẹ sẽ phải làm gương và dạy dỗ con cái nếu các con hiểu được ý nghĩa cuộc sồng cần gì nhất các con sẽ hướng cho con mình điều đó do vậy mẹ nói những điều này với các con để hướng cho các con thấy được cái gì cần thiết để tạo dựng cho mình một cuộc sống tốt đẹp và hạnh phúc.

Cuộc sống gia đình nó khiến con người ta phải kiên trì , nó như một cây cần được sự chăm sóc thường xuyên thì mới tốt tươi và ra hoa kết trái. Bố mẹ là những tấm gương cho con cái do đó hành trang mang vào cuộc sống gia đình không thể cẩu thả được. Vợ chồng lấy nhau là do yêu thương mà lấy khi đã lấy rồi thì mỗi con người phải bớt đi cái tôi của mình ,thích nghi với cá tính của mỗi người để hòa vào cái chung. Phải tin tưởng cảm thông và chia xẻ. Người đàn ông là trụ cột là tấm gương cho gia đình ,là chỗ dựa vững chắc trước khó khăn của cuộc sống, là người bao quát và tạo dựng. Do đó mình phải sống mẫu mực , hành xử phải có văn hóa, biết yêu thương bảo vệ gia đình..

Còn người phụ nữ trong gia đình là một nội tướng biết tạo ra nề nếp biết xắp xếp tổ chức,quán xuyến , biết che chắn bảo vệ để cái khung nhà thêm chắc chắn và sinh động người phụ nữ phải là người khêu được ngọn lửa tạo ra không khí ấm cúng đem được tiếng cười cho các thành viên trong gia đình để nó là chốn bình yên, vững chắc , an toàn và hạnh phúc là chỗ dựa tinh thần sau mỗi ngày làm việc căng thẳng hay sóng gió cũng như những cám giỗ bên ngoài.
Lấy người vợ tháo vát ,mạnh mẽ, có khả năng ngoài xã hội tức là mình sẽ đứng trước những điều phải tranh luận,bàn cãi ,có những quan điểm trái ngược nhau, những cá tính riêng của mỗi người , cùng với những thể hiện chính kiến của mình, nó không đơn giản như những người vợ chỉ biết nội trợ và phụ thuộc vào chồng , nếu không khéo léo sẽ thường xuyên sảy ra xung đột , do vậy cả hai người phải biết lắng nghe, lựa nhau để có được quan điểm ,tiếng nói chung. Mà vẫn giữ được nếp nhà. Đàn ông gia trưởng quá cũng không tốt và ngược lại nhu nhược quá cũng không hay. Làm sao lời nói của mình phải có trọng lượng không áp đặt nhưng được mọi người đồng tình, tức là mình phải thấu đáo ,đúng mực,có bản lĩnh. Nóng nảy ,bực bội, thô lỗ không giải quyết được việc gì. Không ai nghe những lời thô thiển hoặc những hành động cục cằn ,chỉ làm mất dần thiện cảm ,và những điều tốt đẹp giành cho nhau. Cả hai cùng giữ quan điểm cứng nhắc sẽ làm hòa khí trong gia đình căng thẳng dẫn đền nhiều bực bội , khó chịu . Là những người thân yêu ruột thịt thì dại gì làm tổn thương cho họ . Họ đau nhưng bản thân mình sẽ đau hơn.. “thì tại sao lại làm đau bản thân mình thế nhỉ????” Xây dựng gia đình là cả một nghệ thuật và sự khôn ngoan

Mẹ chỉ mong sao các con có cuộc sống gia đình thực sự hạnh phúc vợ chồng yêu thương nhường nhịn nhau trong gia đình phải luôn giữ được sự ấm cúng không để nguội lạnh. Không được để cuộc sống gia đình trở thành nghĩa vụ. Mỗi người có khoảng trời riêng ,không tâm sự ,không chia xẻ không hiểu nhau đến khi xảy ra sự cố khó khăn sẽ khó lòng vượt qua, phải có thời gian giành cho gia đình cho chồng hoặc vợ. Công việc và máy tính không thay thế được con người. Mẹ không đồng tình khi vợ, chồng mỗi người một máy tính ngồi cả ngày trên đó là xong không có nhu cầu chia xẻ, vợ chồng ít tâm sự dần sẽ tạo ra khoảng cách một thói quen, sống không tình cảm, khi con cái lớn nó cũng vậy. như thế cuộc sống nó hời hợt và họ không nhận thấy được sự cần thiết của người này hoặc người kia trong cuộc đời của họ. Gia đình phải là một tập thể không thể là những cá thể lửng lơ được … Và nhất là vợ con phải hiểu rằng để những người đàn ông được tự do trong suy nghĩ mà mình không phải là người bạn để chia xẻ, sâu sát không hiểu được tâm tư tình cảm và công việc của họ là hết sức nguy hiểm trong xã hội hiện nay.. bảo vệ cho gia đình ,con cái là trách nhiệm của mỗi người , đừng tạo một nếp sinh hoạt và mối quan hệ của thành viên trong gia đình là có cũng được mà không cũng chẳng sao đến khi đã thành lối mòn ,đã lớn tưổi và có nhu cầu cần quan tâm săn sóc cho nhau thì lúc đó đã quá muộn…họ sẽ thấy khó chịu khi phải ràng buộc phải lo hoặc quan tâm đến người khác , cũng như người không biết nói lời yêu thương thì cả đời không nói được hoặc đã nói được những lời không đẹp thì lần sau sẽ lại sảy ra vì nó sẽ trở thành một tiền lệ …

Xã hội phức tạp ,tư tưởng thoáng con người dễ chặt lưỡi cho qua những vy phạm mà tưởng là không ảnh hưởng gì. Nhưng khi xảy ra sẽ làm đảo lộn mọi vấn đề , làm mất lòng tin, thần tượng bị sụp đổ, tình nghĩa không còn . sự tông trong gia đình mất đi và biết bao hệ lụy khác xảy ra . cái gì của mình thì phải biết giữ gìn cẩn thận từ đầu chứ không phải nước đến chân mới nhảy.. Sống có nề nếp, kỷ luật, gia phong nó sẽ hạn chế được nhiều điều không tốt . Có thể vợ hoặc chồng là tác nhân nhưng thiệt thòi thì vẫn là những đứa trẻ. Cuộc sống như thế là bất hạnh, là địa ngục..
Sự khéo léo ,khôn ngoan sẽ giữ cho mình có một hạnh phúc thực sự . khi con người ra ngoài xã hội hòa mình vào cuộc sống va chạm với mọi thành phần vợ chồng cũng đã qua thời kỳ sâu đậm yêu đương nếu cuộc sống gia đình không là điểm tựa không phải là tổ ấm lại gò bó ngột ngạt không thông cảm chia xẻ không có lập trường họ dễ đánh mất những cái mình có và lựa chọn …

Cả hai vợ chồng nên hiểu phần trách nhiện của mình , nhường nhịn nhau , lúc nóng người này nói người kia im lặng để xong góp ý vẫn chưa muộn. Tế nhị, đừng làm mất mặt nhau trước người khác , đừng nói lời thô lỗ cục cằn cho dù bực bội đến mấy. Khi thấy người khác quá giận rồi thì mình hãy kìm chế lại ,có thiệt một câu cũng không mất mát gì, còn hơn một câu có thể đánh đổi cả hạnh phúc , các cụ đã có câu “ Lạt mềm buộc chặt” nói ít không nói nhiều, chỉ nói những gì đáng nói, hiểu được cảm thông được thì lặng lẽ cho qua không cần chất vấn chỉ nên nhắc nhở chồng hoặc vợ là mình đã không hài lòng với những điều như thế.. trước mặt con cái phải luôn là tấm gương . Ngôn ngữ dùng khi nóng cũng phải hết sức thận trọng . Mọi cái không giữ gìn thì nó sẽ trở thành một tiền lệ xấu ,Dùng những lời thô lỗ được một lần, lân sau sẽ tái diễn … một trong hai người phải biết dừng lại đúng lúc đừng ép người kia qúa đáng để phải thốt ra những điều không tốt đẹp.. Mọi sự việc xẩy ra đều có nguyên do của nó nếu ta biết cách thì mọi cái nó sẽ trở thành đơn giản ….mỗi người phải biết lỗi của mình ở đâu cho dù sỹ diện không nhận nhưng trong thâm tâm lần sau phải tự biết khắc phục và sửa chữa.

Nói thì đơn giản nhưng để làm được không phải dễ mẹ cũng biết vậy do đó các con hãy cố gắng và luôn nhắc nhở mình hãy là những kết nối chặt chẽ từng thành viên trong gia đình mỗi người hãy làm tròn bổn phận , hãy tạo ra một gia đình thực sự tốt nhất với khả năng của mình . Vì đó là tài sản vô cùng qúy giá trong cuộc đời mà chúng ta phải phấn đấu để đạt được và giữ gìn…
Một số điều này mẹ nghĩ ở trong bất kỳ một xã hội văn minh hiện đại nào cũng cần phải có và được giữ gìn ..
Trong cuộc sống nó sẽ còn nhiều khó khăn để thử thách con người ai vững trí ,khôn ngoan, thông minh sẽ là người chiến thắng .
Đây là những kinh nghiệm mẹ muốn trao đổi với các con để các con thấy và có những điều tham khảo cho mình. Hy vọng là những điều thiết thực với chỉ một mong ước là con thành đạt. hạnh phúc.

Mẹ yêu các con