10/31/2010

Farm at home ^^

Thượng đế đã trao cho em một kho tàng to lớn và độc nhất vô nhị khi em đồng ý lấy anh làm chồng. 1 năm trước, chúng mình chẳng biết điều gì đang chờ đợi ở phía trước khi nói lời hứa chung thủy với nhau.
Cám ơn anh đã đồng hành với em trên con đường bất ổn  đầy  chông gai và vẫn cứ yêu thương em dù em đã làm cho anh phải mệt mỏi rất nhiều .
Em muốn cảm ơn cuộc sống thật nhiều vì đã ban cho em một thiên đường: Đó là anh, người chồng  dịu dàng.
Melb Ngaỳ nắng ấm

10/28/2010

Em muốn yêu anh.......

Em muốn yêu anh một tình yêu không vướng bận
Không băn khoăn những cơm áo, gạo tiền
Không nghĩ suy trong giấc ngủ triền miên
Tình yêu đẹp như một miền cổ tích

Em muốn yêu anh tình yêu có chút dại khờ
Đủ thẹn thùng khi nhìn nhau bối rối
Đủ hờn giận mỗi khi ta mắc lỗi
Để mỉm cười , ta lại nắm tay nhau

Em muốn yêu anh tình yêu có chút nghĩ suy
Không êm đềm như con đường thẳng tắp
Để biết trân trọng cho nhau từng giây hạnh phúc
Để vẫn thấy ngọt ngào khi hai đứa xa nhau.

Em muốn yêu anh khi chiều nắng ngả màu
Để thấy nhớ nhung nơi con đường ta đã bước
Để thấy một chút cô đơn trong ngàn sóng biếc
Một chút buồn khi em xa anh…..

Em muốn chúng ta yêu nhau ở phía trước con đường
Dù giận dỗi, hờn ghen cũng sẵn sàng tha thứ
Dù trắc trở, chông gai vẫn nhìn về một phía
Phía con đường anh đã dắt em đi...
  (Sưu tầm)

10/26/2010

Hạnh phúc, chỉ đơn giản vậy thôi! ♥

Đôi khi thấy mình thật nhỏ bé giữa cái bộn bề của cuộc sống vốn xô bồ và náo nhiệt này, tự nhủ chưa bao giờ nghĩ tình yêu nó lại kì diệu đến như thế.Chỉ cần được yêu thôi cũng đã đủ thấy đời đẹp biết nhường nào.Một người đã từng nói với mình “anh hạnh phúc vì được yêu em chứ không phải hạnh phúc vì được em yêu” Hạnh phúc vốn giản dị, không phải là một cái gì đó quá xa vời mà chúng ta không thể với tới hay đơn giản hơn đó là hạnh phúc khi được ở bên cạnh một người nào đó.
 
Hạnh phúc của mình thật sự quá giản dị, đi bên nhau, cùng cười cùng nói, anh nắm tay em, em khép mình vào cơ thể ấm áp của anh và thật sự cảm thấy an toàn khi nép vào anh, chỉ thế thôi, không phải là cái gì quá xa xỉ, quá cao quý, quá cao cấp..Một món quà đắt tiền liệu có thể khiến cho người ta hạnh phúc đến như thế không? Không, không thể, chỉ có cái gì xuất phát từ trái tim mới đáng quý và đáng cho chúng ta phải trân trọng và giữ gìn.
 
Ngày hôm nay thực sự rất hạnh phúc, cái hạnh phúc mà mình đã đi tìm, đã kiếm tìm nó bao lâu mà đến tận bây giờ mình mới phát hiện ra, không phải ở tận đẩu đâu xa xăm, mà ngay bên cạnh, nó đã luôn ở bên cạnh mình suốt 2 năm qua.Đó chỉ là một sự quan tâm và chăm sóc đúng lúc, chỉ là “anh đun nước cho em chườm bụng nhé!”, chỉ là “anh xoa bụng cho em đỡ đau nhé!”, hay “anh đấm lưng cho em đỡ đau nghe!”, chỉ thế thôi, mình đã khóc, đã rơi nước mắt, đã hạnh phúc vì những lời nói đó của anh, đã thấy ấm áp và hạnh phúc thật sự, chẳng cần gì nữa cả, em chỉ cần thế thôi!Chốc chốc lại nhìn mình một cách trìu mến và lại hỏi “ em đỡ đau chưa?”, chưa bao giờ em lại cảm thấy hạnh phúc và may mắn như thế kể từ ngày em bắt đầu cuộc sống lưu vong 1 mình nơi xứ người
 
Em đã thật may mắn vì đã luôn có anh ở bên, anh luôn đưa vai ra để em có thể dựa vào khi mệt mỏi, khi những giọt nước mắt của em bất chợt rơi xuống làm vai anh ướt đẫm, khi em buồn anh chỉ ngồi bên em và im lặng, khi em vui anh cười cùng em, khi em lạnh anh ôm em và sưởi ấm đôi bàn tay nhỏ xíu của em mà anh vẫn thường nắm thật chặt  khi anh lái xe hay bất cứ nơi nào anh muốn chạm vào tay em..Em hạnh phúc vì có anh, em hạnh phúc vì yêu anh và hạnh phúc hơn khi anh yêu em.
.Hạnh phúc đối với em chỉ đơn giản thế thôi, em không cần anh phải làm gì cho em, anh hay cứ luôn ở bên và che chở cho em suốt đời anh yêu nhé..Và em mong vậy thôi!
... ♥♥♥
       Melbourne , 25/10/2010

10/21/2010

Kỷ niệm 1 năm












      Aó xưa dù có phai nhàu .
Cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau
                     

10/16/2010

Đấy là cuộc sống

Có ai đó nói rằng muốn biết tính cách một con người có thể nhìn vào cách họ nằm ngủ. Ngày còn nhỏ, tôi hay thắc mắc với mẹ rằng tại sao khi nằm ngủ, bố thường đặt cánh tay mình lên trán, trong khi tôi lại ôm khư khư một chiếc gối êm mịn. Mẹ nhìn tôi mỉm cười và bảo: "À, bố đang suy nghĩ đấy".
Khi lớn lên, tôi hiểu rằng cuộc sống khi ấy của gia đình rất khó khăn, tiền học phí của hai anh em, tiền cơm gạo, đủ thứ phải lo toan đã trở thành một gánh nặng đặt trên vai bố. Và bất giác điều ấy trở thành một thói quen trước khi bố chìm vào giấc ngủ. Vì bố phải bận lòng suy nghĩ cho buổi bán hàng của mẹ ngày mai, những chuyến hàng cần giao, liệu tất cả có tốt đẹp, có đủ trang trải cho gia đình? Tôi bước vào ngưỡng cửa đại học thì giấc ngủ của bố mẹ càng mệt mỏi hơn . Kể từ khi ấy, tôi luôn lặng lẽ ngắm bố mỗi khi ngủ, lòng khắc khoải buồn và tự hỏi đến khi nào bố sẽ có những giấc ngủ an nhàn và bình yên.
   Đến ngày bố mẹ đã chuẩn bị sẵn mọi thứ cho tôi sang Melbourne học là khi ấy tôi cảm nhận được như nếp nhăn trên trán bố ngày càng nhiều hơn .. đâu đó mái tóc hoa râm đã nhuốm thêm màu bụi của thời gian .. Ngày tôi đi mẹ đã chuẫn bị tất cả mọi thứ bố chỉ dặn dò tôi mỗi 1 câu " Đừng làm bố thất vọng " Tôi đã bật khóc và tự hứa với mình rằng sẽ học thật giỏi để không phụ lòng công ơn sinh thành của bố mẹ......để cho những giấc ngũ của bố không còn trăn trở nữa.
Có những người trong cuộc sống này luôn bận lòng lo lắng nhiều việc. Đó có thể thực sự là những việc đáng phải lo trong bôn ba của cuộc sống, trong các mối quan hệ gia đình và xã hội. Nhưng cũng có những người luôn lo lắng cầu toàn trong mọi việc, luôn mong đạt được những điều mang tên "hoàn hảo". Và khi ấy những cái vắt tay lên trán cũng có những mục đích khác nhau, nhưng tụ lại vẫn là những mối bận tâm suy nghĩ.

Tôi từng đọc được ở một cuốn sách đại ý nói thế này: "Cuộc đời cũng giống như một quyển sách, khi bạn đang đọc ở trang thứ nhất thì trang thứ hai, thứ ba... đã được viết ra rồi". Thế thì, cuộc đời của mỗi người sẽ như một định mệnh đã được dọn sẵn, ta chỉ cần sống cho trọn cuộc đời mình. Vậy những điều ta hàng đêm phải suy nghĩ có là dư thừa không? Sao ta không mặc nhiên cho chuyện gì ngày mai đến rồi cũng sẽ đến. Dù mỗi con người được sinh ra mang bản tính riêng, cộng với hiện tại cuộc sống khiến họ đầy những mối lo toan.
Trong những đêm tôi đặt tay lên trán suy nghĩ thì đêm như dài ra vô tận. Khi cuộc sống trở nên đầy đủ về vật chất, con người lại bận lòng vì những mối quan tâm khác. Đấy có thể là những nỗi đau về tinh thần, nỗi buồn về tình cảm. Trong những đêm ấy tôi chợt nhận ra mỗi người chỉ có duy nhất một trái tim, duy nhất một tâm hồn, một tấm lòng nhưng lại chất chứa quá nhiều tình cảm, yêu thương và đong đầy cảm xúc. Và chỉ cần một tì vết sẽ khắc sâu lại vết thương mà có cố tìm quên cũng thật khó khăn vì tất cả đã bị tổn thương mất rồi.
Có một quyển sách mang tên Quẳng gánh lo đi mà vui sống. Mấy ai có thể làm được điều đó trong cuộc sống vốn dĩ nhiều thăng trầm và từng cá thể chịu nhiều ảnh hưởng tác động bên ngoài này? Và thế nên tư thế nằm vắt tay lên trán sẽ mãi hiện diện như một tiềm năng vô thức của mỗi người. Có chăng là ta cần dần tập cách sống lạc quan, suy nghĩ theo chiều hướng tích cực cho mỗi vấn đề xảy ra trong cuộc sống
Hãy cứ mong ước như thế, mong sao cho cuộc sống của chúng ta sẽ bớt đi những điều lo lắng, bớt đi những buổi đêm trằn trọc suy nghĩ và mỗi người sẽ được tận hưởng những món quà tự nhiên mà cuộc sống ban tặng. Ấy là một ngày mới tràn trề năng lực để sống vui, để làm việc tốt và đêm về tận hưởng những giấc ngủ thật sâu không mộng mị.

Ngày mai rồi mặt trời sẽ vẫn chiếu sáng, hoa vẫn nở, chim vẫn hót, cuộc sống sẽ vẫn tiếp tục và sẽ tốt đẹp hơn nếu như tất cả chúng ta đều mang một trái tim tràn đầy yêu thương và nhân ái.
    Melb.. 10/17/2010



10/13/2010

Ký sự du học

Cậu ấm đi cọ toa-létỞ Việt Nam, ‘ấm’ là ‘con cốp’, nhà mặt phố rộng thênh thang, bố làm to trong ngành xây dựng. ‘Ấm’ du học Úc đã được hơn năm năm và đã có PR (thường trú) nhưng ra trường vào đúng thời điểm kinh tế suy thoái, chưa xin được việc làm nên đành đi làm tạm công việc quét dọn văn phòng. ‘Ấm’ bảo rằng chuyện đó ‘nhỏ như con thỏ’ vì từ hồi du học đến giờ ‘ấm’ cũng đã từng trải qua rất nhiều việc làm thêm khác nhau, kể cả công việc phụ bếp tương đối nặng nhọc so với vóc dáng thư sinh ‘trói gà không chặt’.

Thời gian đầu sang Úc, ‘ấm’ toàn ra ngoài ‘cơm hàng cháo chợ’ nhưng sau đó thấy xót tiền nên tự đi chợ và nấu nướng. Bố mẹ sẵn sàng gửi tiền sang để ‘ấm’ chuyên tâm vào học hành nhưng cậu tự thấy mình nay đã trưởng thành nên không muốn xin tiền nữa, thay vào đó là đi làm thêm để tự trang trải cuộc sống.

Cô chiêu’ cũng là ‘thiên kim tiểu thư’ trong một gia đình danh giá, đi đâu có người đưa đón, cuộc sống ‘êm đềm trướng rủ màn che’ trong nhung lụa và tuyệt nhiên chưa bao giờ phải đụng tay vào việc nhà. Trong thời gian học ở Úc, ‘cô chiêu’ đã từng đi bán hàng, đếm xe, xếp thức ăn vào hộp trong một hiệu bán đồ ăn nhanh. ‘Cô chiêu’ tốt nghiệp thương mại và hiện đang làm tiếp tân trong một công ty nhập khẩu với mức lương khởi điểm khá thấp so với mặt bằng chung. ‘Cô chiêu’ cho biết tuy tiền lương chỉ đủ để chi tiêu và mua vé máy bay về thăm gia đình hàng năm nhưng cô cũng tạm hài lòng vì ít ra cô đã biết sống tự lập, biết lo toan cho cuộc sống của chính mình.

Những ‘cậu ấm cô chiêu’ như thế không phải là hiếm. Gia đình giàu có, quyền thế, bản thân lại học hành tới nơi tới chốn cộng với vốn ngoại ngữ khá, họ có một bệ phóng vững chắc khi trở về nước làm việc, thế nhưng một số người vẫn muốn ở lại Úc.
101 lý do ở lại Úc
Bài toán chọn Úc là quê hương thứ hai đã lấy của bạn trẻ không ít nơ-ron thần kinh để tính toán. Ở lại Úc vì cuộc sống tương lai, nhưng tận sâu trong mỗi người vẫn ấm nồng trái tim Việt với ước mơ ngày trở lại quê hương.

Cuộc khảo sát vui nho nhỏ về các lý do các bạn chọn ở lại nơi đây.
"Không khí tốt giúp đẹp da, đi bộ giảm eo"• Không khí mát mẻ, không bị ô nhiễm giúp đẹp da. Có người sau một thời gian ở Úc, dự định về Việt Nam thăm nhà một tháng nhưng chỉ mới hơn một tuần đã quay lại Úc vì không chịu nổi nắng nóng tại quê nhà.
• Ở nhà đi từ đầu ngõ đến cuối ngõ cũng nhảy lên xe máy, từ khi qua đây người ta có nhiều điều kiện buộc phải hoạt động, đi bộ giảm eo.
• Đi học đã tốn rất nhiều tiền, phải làm ở Úc mới có thể cân bằng lại chi phí đã bỏ ra để học.
• Có cơ hội tiếp xúc với tiếng Anh thường xuyên, không bị mai một vốn ngoại ngữ đã được học.
• Đất rộng người thưa, không chen chúc, chật chội.
• Ngay từ đầu ba má biểu đã qua đây thì ráng tìm mọi cách mà ở lại.

Great Ocean Road  Pictures, Australia

"Đi theo tiếng gọi tình yêu"• Yêu người Úc thì phải ở lại Úc chứ sao.
• Các cô gái lại cảm thấy vô cùng sung sướng khi thoát khỏi cảnh các cụ nhắc nhở mỗi buổi, xa gần bóng gió cho đến trực diện ép lấy chồng khi tiệm cận tuổi băm.
Quan niệm thoáng về sex cùng văn hóa tôn trọng quyền riêng tư.Chuyện sinh viên yêu nhau thuê nhà ‘góp gạo thổi cơm chung’ trở nên bình thường, cũng không phải là hiện tượng xã hội ‘đáng báo động’ ở Úc.
"Sau này con cái không tốn tiền du học như cha mẹ nó hiện giờ"• Khi đã có PR hoặc nhập tịch thì sau này con cái không tốn tiền du học như cha mẹ nó hiện giờ. Phải ở lại tạo cơ sở cho các em qua học nữa chứ!
Xã hội không quá coi trọng bằng cấp.Thực tế tại Úc, càng học nhiều càng thất nghiệp bởi các công ty ở Úc chuộng nhân viên có kinh nghiệm, biết thích nghi tốt với môi trường làm việc và với đồng nghiệp. Trừ những ai muốn đi dạy tại các trường đại học sau này thì nên học cao.
• Có nhiều điều kiện phát triển chuyên môn, nhất là những ngành nghiên cứu cơ bản.

(  May mắn là tôi cũng đang đi theo tiếng gọi của tình yêu ,hù hù )
Brunswick street, Melbourne, Australia

Người Việt ở đây sướng hơn người Việt các nước Châu Âu trong khoản đồ ăn”• Thức ăn đa dạng. Ra chợ Việt thì thứ gì cũng có từ mắm tôm, bò bía cho đến gỏi khô bò, bột chiên, tàu hũ...v.v.
Đồ ăn sạch sẽ, quán xá có nhân viên thanh tra định kỳ.
Không ai để ý đến chuyện của ai.Thích thì nói chuyện, không thích thì vào nhà đóng cửa. Ra đường ăn mặc thế nào cũng được.
• Lỡ thất nghiệp hay có bầu (single mum) thì có thể nhận tiền trợ cấp xã hội.
• Chính sách xã hội ở Úc được xem là tốt nhất thế giới (cho người già, người nghèo, người thất nghiệp), mặc dù Úc cũng là nước có mức thuế được xem là cao nhất thế giới.
• Tính đa văn hóa, nhất là ở những thành phố nhiều dân nhập cư như Melbourne hay Sydney, khiến người ta ít có cảm giác bị phân biệt chủng tộc nhiều như ở các nước toàn người phương Tây. Những trung tâm người Việt lớn như Springvale, Footscray, Cabramatta thuận tiện cho những ai kém tiếng Anh không cảm thấy quá lạc lõng, nhất là khi đưa cha mẹ già qua ở.
• Nước Úc có môi trường sống Châu Âu hiện đại mà khoảng cách cũng không quá xa Việt Nam.
• Hộ chiếu Úc dễ dàng đi các nơi trên thế giới, nhất là những nước xét visa khó như Mỹ. Công dân Úc đi du lịch Mỹ ngắn ngày không cần visa.
“Xe cộ luôn nhường mình”• Thủ tục hành chính nhanh, gọn, lẹ chẳng hạn như mọi thủ tục hành chính tại Úc đều có thể làm trên mạng, gửi và nhận theo đường bưu điện.
• Cơ sở hạ tầng tốt. Ví dụ như hệ thống ngân hàng tiện lợi, mọi giao dịch đều qua thẻ tạo cảm giác an toàn, nhanh chóng, tiện lợi.
Người đi bộ cảm thấy được tôn trọng vì xe cộ luôn nhường mình.
Các công trình xây dựng công cộng tại đây làm rất nhanh và gọn gàng, không có cảnh đào lên lấp xuống hàng ngày, đường sá không bị dựng lô cốt.
Dịch vụ giao thông công cộng tốt, thuận lợi
.Người không có xe hơi riêng có thể sử dụng hệ thống xe lửa, xe buýt, xe điện một cách thoải mái. Thậm chí trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế, nhiều người giảm đi xe riêng để ‘bảo toàn’ hầu bao.

... và còn 1001 lý do khác nữa khi các du học sinh Việt Nam quyết định chọn Úc làm quê hương thứ hai của mình.
Tác giả: Dõan Thanh, trích từ bayvut, mảng tiếng việt thuộc bản quyền của ABC radio aus.
*******

Tôi chẳng phải là "cậu ấm hay cô chiêu" xuất thân từ gia đình giàu có như bài viết trên. Những người bạn của tôi là những "cậu ấm, cô chiêu" cũng không phải là hiếm. Cuộc sống của một du học sinh không lung linh như người ta nghĩ. Gần 3 năm ở Úc, nhờ những công việc làm thêm, và những kinh nghiệm chưa từng trải qua trong nước, tôi đã trưởng thành lên rất nhiều.

Để cám ơn công lao trời biển của mẹ, tôi chẳng biết nói gì hơn là tự hào ngẩng cao đầu khi có ai đó hỏi về quê hương gốc gác. Bởi dòng máu miền Nam chảy trong huyết quản đã khiến tôi có cuộc sống ấm no đầy đủ hôm nay.

Tôi yêu quê hương vì nơi đó có gia đình, nơi tôi sinh ra và lớn lên với những kỷ niệm êm đềm và dịu ngọt, và cả những thăng trầm của dòng chảy cuộc đời. Tôi mong một ngày, du học sinh như tôi không còn băn khoăn tự đặt câu hỏi để rồi chưa biết nên làm thế nào cho phải "về hay ở?".

Melbourne, Yarra river, Australia

10/05/2010

Tôi tin !!










Tôi tin...
Tính cách của một con người không bao giờ dễ đổi thay theo thời gian, sẽ có lúc người ta thật đáng yêu, sẽ có lúc thật cáu bẳng, gắt gỏng, hay thậm chí thật khó gần, nhưng đó chẳng qua là sự xúc tác bên ngoài, chứ bản chất thế nào vẫn là thế ấy, nên mình đừng vội bỏ mặt, lẩn tránh khi chưa hiểu sự tình. Dẫu biết lòng người khó đoán thật, nhưng tôi tin với những gì người ta đã nói, đã làm, và ngược lại với bao điều tôi đã từng cảm nhận người ta không phải là kẻ hời hợt, chóng quên, tôi tin người ta sâu sắc, chân thành, cũng là tin tôi, tôi đã nhìn nhận và tin tưởng đúng ở một con người.
Tôi tin...
Nếu mình cố bình thản, cho qua những muộn phiền người khác gây ra cho bản thân thì chính mình cũng sẽ được nhẹ nhàng. Trạng thái giận hờn, buồn người khác chẳng bao giờ dễ chịu cả, chỉ khiến lòng nặng nề, u uất, đôi khi có cả mủi lòng, bởi thế mình hãy cố bảo lòng thư thả, nghĩ đến hướng tích cực của người ta, chắc người ta có lý của riêng mình, chắc mình cũng đã khiến họ mệt mõi, phiền toái thì sao, nghĩ như thế để đừng chì chiết lòng và sẽ quên nhanh chấm đen không biết vô tình hay cố ý người ta tạo ra trong lòng mình.
Tôi tin...
Nếu mình cho yêu thương sẽ nhận yêu thương, dù đôi khi sẽ thật chậm rãi, chứ không phải mình cứ cho rồi sẽ nhận, mà nếu mình cứ bình thản, thấy đó là sự cần thiết mình nên làm chớ đừng nghĩ rằng cho để  được nhận thì mọi điều khi đến sẽ rất ngọt ngào. Trên đời này ai cũng có hai mặt cả, tốt, xấu, cứng cỏi, mềm yếu, cũng bởi thế chẳng ai mà khô cằn, chai cứng như đá khi được yêu thương mà cứ dửng dưng như không, nên dù thế nào ít nhất cũng sẽ có sự cảm thương.
Tôi tin...
Khi hai con người thật sự quý mến nhau, cùng nhau tạo nên một tình bạn đẹp, tin tưởng thì chẳng dễ gì xóa nhòa tất cả như không, có thể tình bạn không nhiều dư vị đắng, cay, ngọt bùi và cuốn hút như tình yêu, nhưng ở tình bạn có sự chân thành, đồng cảm, sẻ chia và dễ bao dung  mà đôi khi tình yêu vẫn chưa tròn trịa như vậy.
  ( Lylan .. Ngày đầu xuân ở Melb)