9/06/2010

Bâng quơ ngày cuối đông

Hôm nay tình cờ nghe lại cái Cd cũ của chồng mình tự nhiên nổi hứng viết vài dòng tâm sự
Em có thể tìm một ngày đứng giữa mưa, bỏ ô xuống, cho gió táp vào mặt, những hạt mưa thấm lạnh trên mái đầu, gió thổi mưa ướt ngực, ướt từ đầu đến chân. Mưa lăn từ trên vai, những hạt mưa ngập ngừng nơi cánh tay. Váy ướt sũng. Lạnh nhưng cảm nhận một nguồn sống trong trẻo và mạnh mẽ. Phải chi, những lo âu phiền muộn của chồng em cũng lăn đi như những giọt mưa lăn trên người em.


Nhìn mưa lăn lăn trên nóc nhà đỏ sạch sẽ. Nhiều lúc gió ào ào, mưa tung bay như bụi sương, xa xa, những nóc nhà mờ mờ chìm đắm trong màu trắng xám của mưa. Trời mây đang bay. Thế này cũng chẳng mưa nhiều nữa. Mây cũng mỏng dần, rồi mưa chỉ còn lác đác.


Giọt nằng nặng lấp lánh chực rơi trên lan can mà xanh thẫm. Lá lô hội cũng lấp lánh giọt lơ lửng trên ngọn lá nhọn hoắt. Bông hoa cắm trong lọ thuỷ tinh ở trong nhà thì khô ráo, hoa đã nở gần hết, hoa sắp tàn. Những bông hoa thay nhau hiện hữu trên bàn học, trong phòng, đem xuân rồi đem gio xuân vào nhà, vào trong đôi mắt mệt mỏi mỗi lần thức khuya ngồi học,anh nhìn em vừa tội vừa thương  


Cuộc sống giản dị mà đài các thế đấy.


Em đang nghe Mùa Xuan Sắp Đến , thèm đến vương vấn những hơi lạnh đang tỏa khắp nơi đây, se se trong tâm hồn một cảm giác thật dễ chịu. Mùa xuân đã về rồi đó anh, chưa thấy vạt nắng nào ghé qua, chỉ có heo may từng cơn lướt về con phố nhỏ và lất phất mưa bay, tự nhiên hơi lạnh này làm em nhớ nhà quá...


Mặc dù em sinh vào ngày xuan ấm áp nhưng lại yêu Mùa đông thật nhiều và hình như em cũng rất có duyên với nó. Ngồi đây xếp lại những hội ngộ, đâu đâu cũng thấp thoáng cái se lạnh va xen lẫn buốt giá...nhưng mùa đông nào cũng đầy những ngọt ngào và buồn bã cả. Giờ đây ngồi thả trôi hoài niệm, ôn lại một thuở nồng nàn...hơi lạnh len vào hồn em đánh thức những kỹ niệm ngày cũ, ngày em gặp anh , ngày anh theo em về quê hương ra mắt gia đình , ngày anh chạy theo em để nói rằng anh không thể xa em được và ngày em làm vợ anh ^^.Còn Anh! có nhớ không một mùa đông rớt vội hẹn hò để rồi lạnh suốt mấy mùa đi qua, anh nhặt về cho mình những khoảng không tít tắp, hiểu rằng đôi khi cô đơn quá mà yêu sai một người hoặc chỉ vì yêu sai một người mà cô đơn cả một đời...Anh nói anh đã sai lầm khi tin 1 người , nhưng em mĩm cười "không anh ah đấy là số phận" 

Mưa vẫn giăng nhẹ theo làn gió, tựa hồ như hơi sương mỏng mảnh lãng đãng trong một buổi sớm tinh khôi...ngày anh cầu hôn em cũng là ngày cuối đông 1 năm trước

(Tự nhiên nhớ lắm 1 thời "đội đá vá trời " cùng đám nhóc du học sinh , ngày ấy minh chỉ là 1 con bé .. đơn giản chỉ là 1 con nhóc, thích ăn , thích ngủ., thích du hí và tận hưởng những khoái lạc của cuộc đời .Thời gian trôi nhanh quá , mới đây đã 2 năm trôi qua và mình đã là vợ của người ta .. gọi đúng hơn là 1 người đàn bà thực thụ.Nhưng mình không cảm thấy hối tiếc bất cứ điều gì, theo mình nghĩ hôn nhân không phải là kết thúc mà là mở ra 1 quãng đường mới của cuộc đời. Quay sang nhìn ông xã , mình thích nhìn anh khi anh ngũ ,mình có thói quen như thế...... gương mặt anh so với tuổi đời thì trẻ hơn rất nhiều nhưng đâu đó mình thấy được những mất mát , những khỗ đau mà anh đã từng trãi qua .Mình cảm nhận được tất cả những điều đó . Khẽ hôn lên môi anh , và nói với anh rằng" Qua rồi những buồn đau" vì em đã ở đây bên anh .. mãi mãi)
                   Ngày cuối đông ở Melb 9/2010

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét