Tình cờ tìm thấy 1 truyện ngắn cảm thấy rất xúc động :
Một bà cụ 80 tuổi đến một quán ăn hỏi nhân viên phục vụ :
“Bà chỉ có mười ngàn, bà muốn uống canh.”
Vì bà cụ đã lớn tuổi, nói chuyện nghe không rõ lắm.
Khi đó tôi có thể cảm nhận được sự ngại ngùng của bà, vẻ mặt của bà thiếu điều muốn khóc.
Một lúc sau, nữ phục vụ bưng ra một bát cơm và canh nóng để trước mặt cụ.
Bà cụ nhìn thấy trong cơm có thịt, liền vội nói :
“Bà không cần thịt, bà chỉ có mười ngàn thôi.”
Nữ phục vụ nhỏ nhẹ đáp lại :
“Bà ơi, cái này không tính tiền, bà cứ từ từ dùng ạ!”
Mỗi người chúng ta ai cũng sẽ già đi, sống tốt với người già luôn là một nét đẹp đạo đức của con người.
(SƯU TẦM)
...............................................................
Cách đây 5 năm khi tôi đặt chân lần đầu tiên đến xứ sở 4 mùa này , mang trong mình túi vali gói gọn đủ thứ đồ đạc mà Mẹ chuẩn bị cho tôi , trong tiềm thức tôi đầy ngổn ngang lo lắng , thích thú lẫn bồn chồn . Lần này là lần đầu tiên tôi rời khỏi vòng tay ba mẹ xa đến như vậy .. Đúng là cuộc đời của 1 đứa du học sinh không suôn sẽ và êm đềm như mình mong muốn , tôi không phải là con cái của gia đình đại gia đất sài thành , bố mẹ tôi cũng chỉ là những công chức bình thường , để cho tôi đi học cũng phải " thắt lưng buộc bụng" dữ lắm, nên từ trong tâm thức tôi quyết tâm học thật giỏi để bù đắp lại những nhọc nhằn mà đấng sanh thành vun xới cho tương lai của tôi
Khoảng thời gian sinh viên của tôi đầy gian truân , .....là những ngày hè nóng bức lên đến gần 45 độ , tôi cong lưng làm việc kiếm thêm tiền tiêu xài (để không phải xin thêm ba mẹ)ở shop bánh mì hoặc nhà hàng sushi, .... là những đêm đông rét căm căm xuống gần âm độ tôi lê lếch từ sân ga về đến nhà sau 2 jobs làm mà cái bụng đói meo.Mệt mỏi , buồn , nhớ nhà .. có lúc làm tôi chùn bước nhưng nghĩ đến giọt mồ hôi trên trán Mẹ sau ngày làm việc , nghĩ đến sự ưu tư của Ba khi lo lắng cho công việc mưu sinh ngày mai làm tôi không để mình gục ngã ..Tôi nhớ có đêm đi làm về muộn đói đến run người lúc đó tôi nghĩ mình có thể ăn hết 1 con bò, ước gì có Mẹ tôi ở đây nhất định bà sẽ ngồi chờ tôi ở ngạch cửa và chuẩn bị mọi thứ đồ ăn ngon để ăn cùng tôi, sống ở xứ người luôn luôn bị trầm cảm khi không có gia đình bên cạnh, tôi luôn thấy trong ánh mắt mọi người bên này vô hồn, họ sống theo kiểu mạnh ai nấy lo ít có tình càm và sự chia sẽ cộng đồng..
Và lần đầu tiên tôi nhận thấy tình cảm ấm áp giữa người và người với nhau đó là Bác già(tôi hay gọi thế), bác là người ít nói, bác được con bảo lãnh sang Uc được 1 năm thì anh ấy bị tai nạn xe hơi mất đi , không ai thân nhân, cũng chẳng có nhà cửa , tuổi đã ngoài 50 nhưng nhìn bác nhọc nhằn lắm, bác ít nói chuyện với ai , sáng sớm bác ra tận chợ phụ việc trong tiệm phở đến tối mịt mới về nhà ngủ.Bác share nhà này với bọn du học sinh chúng tôi cũng hơn 2 năm rồi.Tôi còn nhớ đêm đó tôi sốt cao lắm nằm rên hừ hừ , mê man , tôi thấy bàn tay thô ráp nhưng rất ấm áp sờ vào trán, và sau đó là khăn ấm chườm cho tôi suốt đêm , sau đó là tô cháo nóng , nước mắt tôi tuôn trào tôi ôm bác khóc nức nở , 1 phần vì nhớ Mẹ , 1 phần vì tôi còn cảm nhận được nơi xứ người tôi còn tìm thấy được 1 bàn tay ..
Thời gian trôi qua thật nhanh mỗi năm dù không ở gần bác nhưng năm nào tôi cũng đến viếng thăm . Tôi coi đó là 1 sự mang ơn , nếu không có bác đêm đó chắc gì tôi còn sống.
Tôi nghĩ sống là còn có hậu cho mai sau , tôi luôn sống và đền đáp những gì người khác làm cho tôi dù là 1 tô cháo hành khi tôi đói. Đối với tôi những gì người khác dành cho mình dù lớn hay nhỏ cũng phải trân quí và biết ơn . Nhưng sao tôi cứ thấy có nhiều người "ăn cháo đá bát" khi nắm được trong tay mọi thứ sẵn sàng đạp đỗ cả những người từng cho mình 1 nơi yên ấm ..tôi thật sự khinh bỉ những hạng người như vậy, tôi tin cuộc đời ngày mai luôn có Nhân-Qủa, bởi thế cố gắng mà sống tốt để phúc lại cho con cháu về sau .Tôi không tự hào về bản thân mình , nhưng tôi sống chưa bao giờ hổ thẹn về bản thân mình, tôi mang ơn tất cả những gì tôi có được ngày hôm nay chính là do tôi biết "Sống có trước và sau" Cám ơn cuộc đời thật nhiều .
Một bà cụ 80 tuổi đến một quán ăn hỏi nhân viên phục vụ :
“Bà chỉ có mười ngàn, bà muốn uống canh.”
Vì bà cụ đã lớn tuổi, nói chuyện nghe không rõ lắm.
Khi đó tôi có thể cảm nhận được sự ngại ngùng của bà, vẻ mặt của bà thiếu điều muốn khóc.
Một lúc sau, nữ phục vụ bưng ra một bát cơm và canh nóng để trước mặt cụ.
Bà cụ nhìn thấy trong cơm có thịt, liền vội nói :
“Bà không cần thịt, bà chỉ có mười ngàn thôi.”
Nữ phục vụ nhỏ nhẹ đáp lại :
“Bà ơi, cái này không tính tiền, bà cứ từ từ dùng ạ!”
Mỗi người chúng ta ai cũng sẽ già đi, sống tốt với người già luôn là một nét đẹp đạo đức của con người.
(SƯU TẦM)
...............................................................
Cách đây 5 năm khi tôi đặt chân lần đầu tiên đến xứ sở 4 mùa này , mang trong mình túi vali gói gọn đủ thứ đồ đạc mà Mẹ chuẩn bị cho tôi , trong tiềm thức tôi đầy ngổn ngang lo lắng , thích thú lẫn bồn chồn . Lần này là lần đầu tiên tôi rời khỏi vòng tay ba mẹ xa đến như vậy .. Đúng là cuộc đời của 1 đứa du học sinh không suôn sẽ và êm đềm như mình mong muốn , tôi không phải là con cái của gia đình đại gia đất sài thành , bố mẹ tôi cũng chỉ là những công chức bình thường , để cho tôi đi học cũng phải " thắt lưng buộc bụng" dữ lắm, nên từ trong tâm thức tôi quyết tâm học thật giỏi để bù đắp lại những nhọc nhằn mà đấng sanh thành vun xới cho tương lai của tôi
Khoảng thời gian sinh viên của tôi đầy gian truân , .....là những ngày hè nóng bức lên đến gần 45 độ , tôi cong lưng làm việc kiếm thêm tiền tiêu xài (để không phải xin thêm ba mẹ)ở shop bánh mì hoặc nhà hàng sushi, .... là những đêm đông rét căm căm xuống gần âm độ tôi lê lếch từ sân ga về đến nhà sau 2 jobs làm mà cái bụng đói meo.Mệt mỏi , buồn , nhớ nhà .. có lúc làm tôi chùn bước nhưng nghĩ đến giọt mồ hôi trên trán Mẹ sau ngày làm việc , nghĩ đến sự ưu tư của Ba khi lo lắng cho công việc mưu sinh ngày mai làm tôi không để mình gục ngã ..Tôi nhớ có đêm đi làm về muộn đói đến run người lúc đó tôi nghĩ mình có thể ăn hết 1 con bò, ước gì có Mẹ tôi ở đây nhất định bà sẽ ngồi chờ tôi ở ngạch cửa và chuẩn bị mọi thứ đồ ăn ngon để ăn cùng tôi, sống ở xứ người luôn luôn bị trầm cảm khi không có gia đình bên cạnh, tôi luôn thấy trong ánh mắt mọi người bên này vô hồn, họ sống theo kiểu mạnh ai nấy lo ít có tình càm và sự chia sẽ cộng đồng..
Và lần đầu tiên tôi nhận thấy tình cảm ấm áp giữa người và người với nhau đó là Bác già(tôi hay gọi thế), bác là người ít nói, bác được con bảo lãnh sang Uc được 1 năm thì anh ấy bị tai nạn xe hơi mất đi , không ai thân nhân, cũng chẳng có nhà cửa , tuổi đã ngoài 50 nhưng nhìn bác nhọc nhằn lắm, bác ít nói chuyện với ai , sáng sớm bác ra tận chợ phụ việc trong tiệm phở đến tối mịt mới về nhà ngủ.Bác share nhà này với bọn du học sinh chúng tôi cũng hơn 2 năm rồi.Tôi còn nhớ đêm đó tôi sốt cao lắm nằm rên hừ hừ , mê man , tôi thấy bàn tay thô ráp nhưng rất ấm áp sờ vào trán, và sau đó là khăn ấm chườm cho tôi suốt đêm , sau đó là tô cháo nóng , nước mắt tôi tuôn trào tôi ôm bác khóc nức nở , 1 phần vì nhớ Mẹ , 1 phần vì tôi còn cảm nhận được nơi xứ người tôi còn tìm thấy được 1 bàn tay ..
Thời gian trôi qua thật nhanh mỗi năm dù không ở gần bác nhưng năm nào tôi cũng đến viếng thăm . Tôi coi đó là 1 sự mang ơn , nếu không có bác đêm đó chắc gì tôi còn sống.
Tôi nghĩ sống là còn có hậu cho mai sau , tôi luôn sống và đền đáp những gì người khác làm cho tôi dù là 1 tô cháo hành khi tôi đói. Đối với tôi những gì người khác dành cho mình dù lớn hay nhỏ cũng phải trân quí và biết ơn . Nhưng sao tôi cứ thấy có nhiều người "ăn cháo đá bát" khi nắm được trong tay mọi thứ sẵn sàng đạp đỗ cả những người từng cho mình 1 nơi yên ấm ..tôi thật sự khinh bỉ những hạng người như vậy, tôi tin cuộc đời ngày mai luôn có Nhân-Qủa, bởi thế cố gắng mà sống tốt để phúc lại cho con cháu về sau .Tôi không tự hào về bản thân mình , nhưng tôi sống chưa bao giờ hổ thẹn về bản thân mình, tôi mang ơn tất cả những gì tôi có được ngày hôm nay chính là do tôi biết "Sống có trước và sau" Cám ơn cuộc đời thật nhiều .

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét