Từ khi quyết định tiếp tục học để nâng cao chuyên nghành của mình sao thấy nhiều áp lực quá , vấn đề không phải do mình bận rộn với con hay công việc nội trợ mà không dành nhiều thời gian để học , mình cũng nhận được sự ủng hộ của mẹ chồng , bà bảo bà có thể hy sinh tất cả con cái được thành công .Hayley nhà mình cũng ngoan ít quấy Mẹ mặc dù với em ấy Mẹ luôn là nơi em cần mỗi ngày nhiều hơn bà Nội.Có lẽ do 1 phần tư duy mình cũng giảm dần sau khi sinh chăng?Trước khi quyết định bỏ thêm thời gian 2 năm nữa để học nâng cao thứ 1 là sau khi học xong mình sẽ kiếm được công việc lương cao ,và thứ 2 là mình sẽ làm vui lòng Ba mẹ.
Thuở bé ước mơ của mình sẽ là 1 manager quản lý và sắp xếp tiệc cưới ,mình thậm chí say mê mà muốn phát triển nghành nghề đó , nhưng rồi sau khi tốt nghiệp trong lúc băn khoăn chọn trường để thi thì 1 hôm ba mình dẫn mình đến 1 trại trẻ khuyết tật và ông nói :" Quê hương mình còn nghèo lắm con ạ, những đứa trẻ này và những người già neo đơn ngoài kia cần lắm thật nhiều bác sĩ tốt , thế thì tại sao con không cố gắng để là những người trong số đó" thế là tôi quyết định theo nghành y .Ba tôi là vậy đó ông dạy con không bằng sự cưỡng ép , ông luôn cho tôi xem những dẫn chứng thực tế giúp tôi có ý thức rằng đó là niềm hy vọng của ông .. Đến hôm nay khi tôi than thở với ông về việc học nặng nhọc trong thời gian sắp tới và ông đã share cho tôi xem 1 link về cô bé Phương Anh dự thi 1 games show Vietnam's Got Talent ở Việt Nam . Cô bé mắc chứng bệnh Osteogenesis Imperfecta, dù thế cô vẫn tự tin và anh văn của cô bé rất chuẩn , xem clip trên thật sự tôi đã xúc động , cho dù em ấy không thể đứng trên đôi chân của mình nhưng cô đã thể hiện cho mọi người thấy được niềm đam mê ca hát .
Thật sự khi nghe cô bé hát tôi muốn dance , cô bé có gương mặt sáng như thiên thần , cô bé không để mọi người thấy tôi nghiệp cho bệnh tật của mình mà ngược lại tôi tin khi ai xem video clip cũng ngưỡng mộ .. Tôi đã ngồi thật lâu trầm tư suy nghĩ , tại sao 1 đứa bé nhỏ thế lại có thể có nghị lực mạnh mẽ đến thế mà kẻ lành lặn đứng vững trên 2 chân như mình chỉ có 1 việc học khó khăn lại chùn chân , thật xấu hổ!Như chú Thành Lộc nói" Nếu em là 1 người châm cứu em đã châm đúng trái tim của tất cả mọi người".. Cám ơn em Phương Anh .em thật sự đã châm đúng trái tim của chị .. và con cũng cảm ơn Ba cho soi sáng đường cho con bước tiếp
Nên từ hôm nay mình sẽ cố gắng hơn vì biết đâu ngày mai khi quay trở về quê hương tôi có thể giúp 1 phần nhỏ cho những đứa bé như thế .. mình tin là vậy
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét