3/14/2012

Điều làm Mẹ sợ,

Hôm qua Mẹ có cuộc trò chuyện dài với cô bạn người Nga đang học chung khóa với Mẹ,chuyện kể về những đứa con của cô ấy không muốn quay trở về quê hương, đất nước Nga xinh đẹp! Chúng bào rằng :" Quê hương chúng là ở đây chúng sinh ra và lớn lên trên đất ÚC này , còn nước Nga kia với chúng không tồn tại và đừng bắt chúng quay về nơi không quen thuộc ấy ..." sau đó chúng dẫn chứng với Lydia bằng cách đem cái passport ra và chỉ cho Mẹ chúng xem cái quốc tịch của chúng.. đó là 2 đứa con 1 bé gái 12 tuổi và 1 đứa sắp 18
Sau cuộc trò chuyện với Lydia trong giờ tea time làm Mẹ bần thần và lo lắng quá con ạ. Liệu rằng Hayley của Mẹ có sống theo kiểu "tây hóa " như thế không? Ở nơi đây trẻ con con lớn lên theo cách giáo dục dân chủ tây phương , tư do ngôn luận, tự do sáng tạo và phát triển theo khả năng riêng của chúng , không có sự gò ép giống như Việt Nam , bởi thế khi lớn lên chúng có tính tự lập rất cao .. Khi mang thai con Mẹ đã đọc và nghiên cứu rất nhiều sách . Có 1 quyển Mẹ của nhà sinh học người Nga viết rằng " trẻ sơ sinh đến ngày thứ 3 mới bắt đầu dạy dỗ là chậm mất 2 ngày" Lúc mang thai con Mẹ chỉ nghĩ rằng nơi đây sẽ mang đến cho con sự phát triển toàn diện , everything đều tốt hơn ở Việt Nam , sai sót là Mẹ  không nhớ đến sẽ có lúc nơi đây  khi con trưởng thành làm con không biết gì đến quê hương gốc gác của mình, nơi mà Ba Mẹ sinh ra và lớn lên lúc thơ ấu. Điều này làm Mẹ trăn trở quá con ạ, sanh con ra đã khó nuôi dạy giáo dục con càng khó hơn.
Mẹ nhớ năm thứ 2 đại học 1 giáo sư tâm lý học người  Mỹ  Benjamin Bloom thuyết giảng 1 câu mà không bao giờ Mẹ quên được :" Nếu đến năm 17 tuổi ,trí tuệ của con người có thể phát triển 100% thì vào năm 4 tuổi trí tuệ của anh ta đã phát triển đến 50%, đến năm 8 tuổi phát triển đến 80%, trong 9 năm từ 8 tuổi đến 17 tuổi chỉ phát triển thêm 20% thôi"
Hayley của Mẹ mỗi ngày mỗi lớn hơn 5 tháng qua Mẹ chăm chút con từng li tung tí , Mẹ thấy được sự phát triền của con rõ rệt  như bây giờ khi Mẹ bế con đến gần tap mở nước thì con biết tự đưa bàn tay vào, ngồi xem tivi con chăm chú nhìn những màu sắc rực rỡ thật lâu , con lẫy ,hờn dỗi khi Mẹ không làm theo ý con ,....nhưng Mẹ thật sai sót khi quên cho con nghe những ngôn ngữ cơ bản đầu đời đó là tiếng Mẹ đẻ của con. Ở nhà mẹ và cô thường xuyên dùng anh văn với nhau ít trò chuyện bằng tiếng việt , Mẹ và Ba thì nói tiếng việt thường nhưng lúc đó Hayley đã ngủ ngon rồi,..Có nhiều đứa bé Việt bên này không biết nói, nghe, đọc tiếng Việt thậm chí không ăn cả thức ăn Việt  mặc dù Ba Mẹ chúng đều là người Việt  họ bảo rằng" thôi kệ ở đâu quen đó ", điều đó thật sai sót con a! Anh ngữ thì khi con đươc 3 tuổi đến trường tự nhiên nó sẽ bộc phát trong con , vì lúc đó con sẽ có giáo viên Tây chăm sóc, các bạn xung quanh con toàn là Tây nên điều đó không cần Mẹ dạy con sẽ tự động tiếp thu được vì con sinh ra lớn lên ở đây mà. Trẻ con ở đây học tiếng việt như trẻ con ở Việt Nam bắt đầu học Anh văn vậy ..
(Áo bà ba ngoại gửi sang cho em)
Bởi thế con ạ, dù gia đình mình sống tại đây nhưng gốc gác gia đình mình vẫn là người tóc đen da vàng , từ hôm nay Mẹ sẽ chỉnh đốn lại cách dạy dỗ con , Mẹ và cô sẽ không trò chuyện với nhau bằng Anh ngữ khi ở nhà, thường xuyên nấu cho con ăn những món ăn Việt, khi con đã biết đọc viết bà nội sẽ có nhiều thời gian dạy tiếng việt cho con.. Và khi con đến trường ngoài giờ học ở trưòng, mẹ sẽ đưa con đến lớp Việt ngữ vào mỗi cuối tuần..Không biết mai sau khi Ba Mẹ già đi sẽ chọn nơi đâu sinh sống? vì ông bà ngoại thì không chịu sang ÚC ở vì đã quen cuộc sống bình dị nơi quê nhà và cũng không biết được ngày mai sẽ ra sao khi mỗi ngày thế giới càng đổi khác , duy có điều không bao giờ thay đổi trong lòng Mẹ là Mẹ vẫn là người Việt Nam dù mang cái passport khác nhưng trong tâm thức Mẹ không bao giờ thay đổi rằng nơi quê hương  gốc gác Mẹ là nơi phương nam xa xôi kia và Mẹ thật không muốn Hayley của Mẹ giống như đa phần 1 số đứa trẻ sinh ra và lớn lên ở đây nửa tây nửa ta: lầm lầm lì lì, ngoài mặt thì dạ thưa lễ phép nhưng cái mặt cứ đơ đơ, lạnh căm và không biết đến ông bà dòng họ là ai???Con nhé

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét