Ngày mùa đông năm 2008 tôi gặp lại anh hơn 1 năm xa cách ..
- Anh và chị vẫn khỏe chứ?
- Giờ anh với cô ta chia tay rồi em à...
.....................
Sau 1 thời gian xa cách tôi lại nhìn thấy anh , người đàn ông mà tôi thầm yêu trong suốt thời gian sinh viên ..lí do tôi không thề đến với anh trước chị vì gia đình tôi không cho phép tôi quen và yêu 1 nguòi đã từng có vợ con,nên chúng tôi chỉ dừng lại ở mức tình bạn thắm thiết, tôi tiếp tục việc học để báo hiếu cho đấng sinh thành ..còn anh lại tiếp tục phiêu du với mối tình ảo, lúc ấy gương mặt của anh trẻ hơn nhiều so với tuổi đời, anh sống ở Uc từ năm lên 9 nên tính cách anh cũng có đôi phần" tây hóa "Nhưng anh có ưu điểm là thật thà lắm nên tôi yêu anh cũng vì điều đó .Trước ngày anh về Vn cưới chị ấy tôi thấy anh vui vẻ yêu đời lắm..anh tâm sự với tôi về những dự tính ở tương lai , tôi mĩm cười gởi lời chúc phúc đến anh với tấm lòng chân thành nhất
Sau ngần ấy năm xa cách ,tôi và anh lại gặp nhau giữa chiều mưa buồn tháng 6. Ánh mắt anh không còn trong veo như xưa nữa , nó trông ưu tư và đăm chiêu lắm, gương mặt ngày xưa trong tim tôi thuở nào đã già dặn hẳn đi..tách cafe nóng trong ngày đông ấy sao đắng ngắt khi nghe câu chuyện về hôn nhân của anh ..
Từ ngày hôm ấy chúng tôi quấn quít bên nhau lúc nào không hay , tôi đã bỏ tất cả vượt qua rào cản của bố mẹ để yêu anh .Từ ttrong thâm tâm tôi muồn bù đắp lại những tổn thương trong tâm hồn anh. Tôi không xinh đẹp không hoa mỹ cũng không biết nịn bợ ai chỉ sống và làm theo suy nghĩ thật của mình .Rồi chúng tôi lấy nhau , đúng là cuộc sống hôn nhân không phải" màu hồng "tôi và anh có tính tình khá giống nhau "hời hợt" , đôi lúc cũng tranh cãi nhau về tính vô tâm của nhau thế rồi lại hiểu nhau , tôi không phải là người cam chịu ,nhẫn nhịn ,điều gì không vừa ý sẽ nói cho nhau hiểu ,bởi tôi biết "chén trong sóng còn khua" làm sao tránh khỏi vợ chồng lục đục ..Chẳng biết có phải nhờ tôi mà anh thay đổi nhiều khác hẳn trước .. tôi mừng lắm
Ngày tôi mang thai là ngày anh chính thức đươc nhận làm staff cho trường học thế là niềm vui chúng tôi lại nhân ba khi chúng tôi mua được1 căn nhà do sự ủng hộ góp sức của 2 bên gia đình,thời gian mang thai anh chăm chút tôi nhiều hơn bỏ hết cuộc vui bạn bè ở nhà với vợ . Công việc ở bệnh viện làm tôi mệt mỏi nhiều hơn khi mang thai nhưng bù lại 1 điều Anh đã làm đủ mọi thứ để tôi hiểu rằng tôi và con quan trọng với anh nhiều đế thế nào! Tôi cảm thấy sự cố gắng của tôi làm thay đổi anh thật xứng đáng,tôi yêu anh nhiều hơn suy nghĩ của mình.Thời gian gân đây có đôi lúc tôi nhắc đến chị , thay gì anh nổi cáu như lúc xưa nhung không anh vẫn vui vẻ trong cuộc trò chuyện đó cũng từ đó tôi hiểu trong lòng anh chị không còn tồn tại nữa!!
Quay trở lại vấn đề của tôi và chị !Tôi muốn đính chính lại 1 lần nữa là tôi không hề comment trong blog của chị là cố tình đào bới quá khứ hay muốn phá hoại gì cả ,okay!Tôi tuy không phải sanh đẻ ở đây nhưng tôi đã sống ở ÚC lâu hơn chị,tôi học tập và làm việc ở đây nên tôi nghĩ sao nói vậy và những lời tôi viết trong blog của tôi là do những người sống ở đây đã tiếp xúc với chị đã nhận xét về chị như vậy(không phải 1 người).Đúng là tôi chưa bao giờ gặp gỡ chị nhưng chị vẫn là 1 phần quá khứ trước của chồng tôi, nếu như 1 mình anh nói về chị bằng những lời lẽ khiếm nhã thì tôi nên xét lại vì tôi nghĩ anh căm hận chị.Nhưng không xin lỗi chị,chồng tôi là người hiền lành chất phát anh không hề bôi bác gì chị trước mặt tôi,tuy tính tình anh có lúc nông nổi cọc cằn nhưng anh không hề "đặt chuyện không thành có" .Từ lúc chị hỏi về em Hà thì tôi mới biết chị là T nên tôi mới chú ý đến những bài viết của chị.Có nhiều điều chị viết không đúng sự thật về chồng cũ của mình,tại sao chị phải ngụy tạo cho mình 1 lớp vỏ bọc không phải là mình.Để được người khác động viên thương hại uh?hay lúc ấy chị đặt chuyện để nói xấu chồng mình cho tình nhân của chị là anh bắc kì nho nhỏ kia cảm động là chị đau khổ.Tôi cũng có vài điều khuyên chị:
Chị viết Hạnh phúc hiện tại của chị không tự dưng mà có! Tôi thấy rất đúng chị đã vượt qua bản thân mình để chà đạp người chồng cũ đến với tình nhân (hiện tại là chồng chính thức của chị ) Chị là người văn hay chữ đẹp chẵng nhẽ lúc ở trường chị quên học 2 môn: Đạo đức và giáo dục công dân ?Chị từ Việt nam được anh bảo lãnh sang ÚC , đươc cưu mang bảo bọc của gia đình anh ở đây mọi thứ , sống được vài tháng thì lại về gặp gỡ người tình trên mạng trong lúc vẫn còn ở với chồng.Chị bị "tây hóa" nhanh thế?Có điều tôi muốn hỏi chị: trong 1 thời gian ngắn nằm trong vòng tay cả 2 người đàn ông, cảm giác của chị thế nào? Chị thật là " cao siêu"Có lẻ cuộc sống hôn nhân vài tháng ngắn ngũi của chồng tôi và chị không êm ấm , không thể nào đỗ lổi cho 1 mình chị(cái này tôi cũng hiểu ) vì tôi hiểu do cả 2 phía sống không hợp nhau hoặc tình cảm với anh và chị đã lợt lạc.Nhưng tôi không hiểu tại sao chị KHÔNG tự giải phóng chính mình lúc đó mà ráng nấn ná ở lại Úc làm gì, chị nói với anh :" em không muốn bỏ anh cũng không thể bỏ người kia" .Chị cũng tham lam thật , hay là vì chị muốn ở lại với anh để khi nào có GIẤY THƯỜNG TRÚ rồi sẽ đá đít anh không thương tiếc ??
Chị nói " ra đi là để được trở về " tôi nghe rất buồn cười vì những câu đó , 1 số blogger của chị lại tôn sùng chị vì câu đó như 1 bà thánh..thật ra chị nào muốn ra đi , chị cũng muốn ở lại đó chứ nhưng vì mọi người phát hiện lần về Vn chị đã lén lút với người tình nên chị không còn mặt mũi nào ở lại đây đó chứ.. Viết văn là để người ta cảm về cảm xúc thật trong tâm hồn mình , nhưng sao tôi thấy chị viết toàn trái ngược con người của chị , phải chăng chị sống "ĐA NHÂN CÁCH"
Chị nói chị muốn ị lên những câu tôi viết khi HỌ nói về chị. Thì trước tiên chị nên ị vào những gì chị đã làm . 1người đứng đắn đàng hoàng, sống thành thật không giả tạo thì không có điều gì sợ thiên hạ đàm tiếu về mình"cây ngay không sợ chết đứng" chị ạ.Có lẽ tôi ít hơn chị vài tuổi nhưng tôi rất sợ sống tránh né lén lút lắm, tôi sợ người khác nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ lắm.Tôi cũng đã gặp thậm chí trò chuyện thân thiết với người vợ đầu tiên của anh , chị ấy cũng từng sống với anh và li dị nhưng chị ấy đâu có rụt rè lén lút sợ người khác khơi lại chuyện "quá khứ" giống như chị ! Phải chăng chị đã nói dối nhiều quá nên sợ người khác biết?
Đừng nói với tôi về vấn đề chiếc khăn 2euro, và ý chị muốn đính chính chị đến với chồng chị không phải vì tiền. yeah ..có thể anh bắc kì nho nhỏ đó may mắn vì chị trao cho anh ta tình yêu chân thật ,,chuyện đó thì chỉ có chị hiểu tôi đâu cần biết làm gì hoặc chăng do anh( chông tôi) và chị đã không thể hàn gắn nên chị phải tìm 1 cái phao khác bù đắp vào khoảng trống vỡ vụn kia? Từ đầu chị là 1 người trắng tay mà, chiếc xe chị chạy ở vn, cái laptop chị xài , thậm chí tiền son phấn và tiền chi phí chị học nghề nail của chị cũng là do anh ?(chông tôi )cung cấp cho chị hết mà. Chị đâu biết rằng vì yêu thương chị muốn làm chị vui anh đã cho chị những thứ đó để rồi sau đó phải còng lưng làm để trả món nợ xa xí phẩm của chị . Không biết khi chị xài những thứ đó lương tâm chị có cắn rứt không?
Tôi thấy vài người bạn của chị nói là có đứa ganh tỵ với hạnh phúc hiện tại của chi! lolz tôi nghe mà thấy nhục nhã dùm.Nhục hơn cả chữ nhục ..Nói thẳng ra chị chẳng có gì để tôi ganh ty cả, T à, "everything" .Chị nói chị sẽ không nhân nhượng ,, nghe mà buồn cười thật .Người không nhân nhượng là phía chồng tôi chứ không phải chị, okay .Anh chấp nhận cho chị bêu xấu anh trong giả dối để xem như đó là bài học ngu nhất của trong cuộc sống của anh khi 1 thời gian coi chị là vợ .Tôi cũng là ngưởi gốc gác ở quê xa , nhưng có điều tôi không hiểu, mẹ chị có lấy làm xấu hổ với hàng xóm không? khi mới hôm qua con gái mình kết hôn đám cưới linh đình với người đàn ông này và 1 , 2 năm sau lại quay về với 1 người đàn ông khác.. nếu là nhà tôi chắc bố mẹ tôi chẳng dám nhìn mặt ai cả.
Đúng là chị nên biết ơn người chồng hiện tại của chị đã dẹp bỏ cái quá khứ không được sạch sẽ của vợ mình mà ngẩng cao đầu ,,Chị nên cảm ơn anh ta và ông trời cho chị "CAO SỐ"..tôi cũng mừng dùm chị(rất thật lòng) đã có 1 gia đình đàng hoàng , và 2 đứa bé xinh dễ thương .. tôi cũng không rãnh để đào bới và phá hoại ai cả. Trái đất này tròn lắm chị ạ. tôi cũng đã làm Mẹ nên tôi cũng phải ráng sống để con tôi hãnh diện về tôi trong quá khứ cũng như hiện tại.Tôi cũng không nói gì trong blog của chị hay phá hoại gì đâu , tôi cũng không có thời gian rãnh rỗi như chị , mọi người giờ đã có gia đình riêng .. coi như quá khứ kết thúc , tôi đã nói hết những gì tôi muốn nói .Mong chị sống thành thật !
- Anh và chị vẫn khỏe chứ?
- Giờ anh với cô ta chia tay rồi em à...
.....................
Sau 1 thời gian xa cách tôi lại nhìn thấy anh , người đàn ông mà tôi thầm yêu trong suốt thời gian sinh viên ..lí do tôi không thề đến với anh trước chị vì gia đình tôi không cho phép tôi quen và yêu 1 nguòi đã từng có vợ con,nên chúng tôi chỉ dừng lại ở mức tình bạn thắm thiết, tôi tiếp tục việc học để báo hiếu cho đấng sinh thành ..còn anh lại tiếp tục phiêu du với mối tình ảo, lúc ấy gương mặt của anh trẻ hơn nhiều so với tuổi đời, anh sống ở Uc từ năm lên 9 nên tính cách anh cũng có đôi phần" tây hóa "Nhưng anh có ưu điểm là thật thà lắm nên tôi yêu anh cũng vì điều đó .Trước ngày anh về Vn cưới chị ấy tôi thấy anh vui vẻ yêu đời lắm..anh tâm sự với tôi về những dự tính ở tương lai , tôi mĩm cười gởi lời chúc phúc đến anh với tấm lòng chân thành nhất
Sau ngần ấy năm xa cách ,tôi và anh lại gặp nhau giữa chiều mưa buồn tháng 6. Ánh mắt anh không còn trong veo như xưa nữa , nó trông ưu tư và đăm chiêu lắm, gương mặt ngày xưa trong tim tôi thuở nào đã già dặn hẳn đi..tách cafe nóng trong ngày đông ấy sao đắng ngắt khi nghe câu chuyện về hôn nhân của anh ..
Từ ngày hôm ấy chúng tôi quấn quít bên nhau lúc nào không hay , tôi đã bỏ tất cả vượt qua rào cản của bố mẹ để yêu anh .Từ ttrong thâm tâm tôi muồn bù đắp lại những tổn thương trong tâm hồn anh. Tôi không xinh đẹp không hoa mỹ cũng không biết nịn bợ ai chỉ sống và làm theo suy nghĩ thật của mình .Rồi chúng tôi lấy nhau , đúng là cuộc sống hôn nhân không phải" màu hồng "tôi và anh có tính tình khá giống nhau "hời hợt" , đôi lúc cũng tranh cãi nhau về tính vô tâm của nhau thế rồi lại hiểu nhau , tôi không phải là người cam chịu ,nhẫn nhịn ,điều gì không vừa ý sẽ nói cho nhau hiểu ,bởi tôi biết "chén trong sóng còn khua" làm sao tránh khỏi vợ chồng lục đục ..Chẳng biết có phải nhờ tôi mà anh thay đổi nhiều khác hẳn trước .. tôi mừng lắm
Ngày tôi mang thai là ngày anh chính thức đươc nhận làm staff cho trường học thế là niềm vui chúng tôi lại nhân ba khi chúng tôi mua được1 căn nhà do sự ủng hộ góp sức của 2 bên gia đình,thời gian mang thai anh chăm chút tôi nhiều hơn bỏ hết cuộc vui bạn bè ở nhà với vợ . Công việc ở bệnh viện làm tôi mệt mỏi nhiều hơn khi mang thai nhưng bù lại 1 điều Anh đã làm đủ mọi thứ để tôi hiểu rằng tôi và con quan trọng với anh nhiều đế thế nào! Tôi cảm thấy sự cố gắng của tôi làm thay đổi anh thật xứng đáng,tôi yêu anh nhiều hơn suy nghĩ của mình.Thời gian gân đây có đôi lúc tôi nhắc đến chị , thay gì anh nổi cáu như lúc xưa nhung không anh vẫn vui vẻ trong cuộc trò chuyện đó cũng từ đó tôi hiểu trong lòng anh chị không còn tồn tại nữa!!
Quay trở lại vấn đề của tôi và chị !Tôi muốn đính chính lại 1 lần nữa là tôi không hề comment trong blog của chị là cố tình đào bới quá khứ hay muốn phá hoại gì cả ,okay!Tôi tuy không phải sanh đẻ ở đây nhưng tôi đã sống ở ÚC lâu hơn chị,tôi học tập và làm việc ở đây nên tôi nghĩ sao nói vậy và những lời tôi viết trong blog của tôi là do những người sống ở đây đã tiếp xúc với chị đã nhận xét về chị như vậy(không phải 1 người).Đúng là tôi chưa bao giờ gặp gỡ chị nhưng chị vẫn là 1 phần quá khứ trước của chồng tôi, nếu như 1 mình anh nói về chị bằng những lời lẽ khiếm nhã thì tôi nên xét lại vì tôi nghĩ anh căm hận chị.Nhưng không xin lỗi chị,chồng tôi là người hiền lành chất phát anh không hề bôi bác gì chị trước mặt tôi,tuy tính tình anh có lúc nông nổi cọc cằn nhưng anh không hề "đặt chuyện không thành có" .Từ lúc chị hỏi về em Hà thì tôi mới biết chị là T nên tôi mới chú ý đến những bài viết của chị.Có nhiều điều chị viết không đúng sự thật về chồng cũ của mình,tại sao chị phải ngụy tạo cho mình 1 lớp vỏ bọc không phải là mình.Để được người khác động viên thương hại uh?hay lúc ấy chị đặt chuyện để nói xấu chồng mình cho tình nhân của chị là anh bắc kì nho nhỏ kia cảm động là chị đau khổ.Tôi cũng có vài điều khuyên chị:
Chị viết Hạnh phúc hiện tại của chị không tự dưng mà có! Tôi thấy rất đúng chị đã vượt qua bản thân mình để chà đạp người chồng cũ đến với tình nhân (hiện tại là chồng chính thức của chị ) Chị là người văn hay chữ đẹp chẵng nhẽ lúc ở trường chị quên học 2 môn: Đạo đức và giáo dục công dân ?Chị từ Việt nam được anh bảo lãnh sang ÚC , đươc cưu mang bảo bọc của gia đình anh ở đây mọi thứ , sống được vài tháng thì lại về gặp gỡ người tình trên mạng trong lúc vẫn còn ở với chồng.Chị bị "tây hóa" nhanh thế?Có điều tôi muốn hỏi chị: trong 1 thời gian ngắn nằm trong vòng tay cả 2 người đàn ông, cảm giác của chị thế nào? Chị thật là " cao siêu"Có lẻ cuộc sống hôn nhân vài tháng ngắn ngũi của chồng tôi và chị không êm ấm , không thể nào đỗ lổi cho 1 mình chị(cái này tôi cũng hiểu ) vì tôi hiểu do cả 2 phía sống không hợp nhau hoặc tình cảm với anh và chị đã lợt lạc.Nhưng tôi không hiểu tại sao chị KHÔNG tự giải phóng chính mình lúc đó mà ráng nấn ná ở lại Úc làm gì, chị nói với anh :" em không muốn bỏ anh cũng không thể bỏ người kia" .Chị cũng tham lam thật , hay là vì chị muốn ở lại với anh để khi nào có GIẤY THƯỜNG TRÚ rồi sẽ đá đít anh không thương tiếc ??
Chị nói " ra đi là để được trở về " tôi nghe rất buồn cười vì những câu đó , 1 số blogger của chị lại tôn sùng chị vì câu đó như 1 bà thánh..thật ra chị nào muốn ra đi , chị cũng muốn ở lại đó chứ nhưng vì mọi người phát hiện lần về Vn chị đã lén lút với người tình nên chị không còn mặt mũi nào ở lại đây đó chứ.. Viết văn là để người ta cảm về cảm xúc thật trong tâm hồn mình , nhưng sao tôi thấy chị viết toàn trái ngược con người của chị , phải chăng chị sống "ĐA NHÂN CÁCH"
Chị nói chị muốn ị lên những câu tôi viết khi HỌ nói về chị. Thì trước tiên chị nên ị vào những gì chị đã làm . 1người đứng đắn đàng hoàng, sống thành thật không giả tạo thì không có điều gì sợ thiên hạ đàm tiếu về mình"cây ngay không sợ chết đứng" chị ạ.Có lẽ tôi ít hơn chị vài tuổi nhưng tôi rất sợ sống tránh né lén lút lắm, tôi sợ người khác nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ lắm.Tôi cũng đã gặp thậm chí trò chuyện thân thiết với người vợ đầu tiên của anh , chị ấy cũng từng sống với anh và li dị nhưng chị ấy đâu có rụt rè lén lút sợ người khác khơi lại chuyện "quá khứ" giống như chị ! Phải chăng chị đã nói dối nhiều quá nên sợ người khác biết?
Đừng nói với tôi về vấn đề chiếc khăn 2euro, và ý chị muốn đính chính chị đến với chồng chị không phải vì tiền. yeah ..có thể anh bắc kì nho nhỏ đó may mắn vì chị trao cho anh ta tình yêu chân thật ,,chuyện đó thì chỉ có chị hiểu tôi đâu cần biết làm gì hoặc chăng do anh( chông tôi) và chị đã không thể hàn gắn nên chị phải tìm 1 cái phao khác bù đắp vào khoảng trống vỡ vụn kia? Từ đầu chị là 1 người trắng tay mà, chiếc xe chị chạy ở vn, cái laptop chị xài , thậm chí tiền son phấn và tiền chi phí chị học nghề nail của chị cũng là do anh ?(chông tôi )cung cấp cho chị hết mà. Chị đâu biết rằng vì yêu thương chị muốn làm chị vui anh đã cho chị những thứ đó để rồi sau đó phải còng lưng làm để trả món nợ xa xí phẩm của chị . Không biết khi chị xài những thứ đó lương tâm chị có cắn rứt không?
Tôi thấy vài người bạn của chị nói là có đứa ganh tỵ với hạnh phúc hiện tại của chi! lolz tôi nghe mà thấy nhục nhã dùm.Nhục hơn cả chữ nhục ..Nói thẳng ra chị chẳng có gì để tôi ganh ty cả, T à, "everything" .Chị nói chị sẽ không nhân nhượng ,, nghe mà buồn cười thật .Người không nhân nhượng là phía chồng tôi chứ không phải chị, okay .Anh chấp nhận cho chị bêu xấu anh trong giả dối để xem như đó là bài học ngu nhất của trong cuộc sống của anh khi 1 thời gian coi chị là vợ .Tôi cũng là ngưởi gốc gác ở quê xa , nhưng có điều tôi không hiểu, mẹ chị có lấy làm xấu hổ với hàng xóm không? khi mới hôm qua con gái mình kết hôn đám cưới linh đình với người đàn ông này và 1 , 2 năm sau lại quay về với 1 người đàn ông khác.. nếu là nhà tôi chắc bố mẹ tôi chẳng dám nhìn mặt ai cả.
Đúng là chị nên biết ơn người chồng hiện tại của chị đã dẹp bỏ cái quá khứ không được sạch sẽ của vợ mình mà ngẩng cao đầu ,,Chị nên cảm ơn anh ta và ông trời cho chị "CAO SỐ"..tôi cũng mừng dùm chị(rất thật lòng) đã có 1 gia đình đàng hoàng , và 2 đứa bé xinh dễ thương .. tôi cũng không rãnh để đào bới và phá hoại ai cả. Trái đất này tròn lắm chị ạ. tôi cũng đã làm Mẹ nên tôi cũng phải ráng sống để con tôi hãnh diện về tôi trong quá khứ cũng như hiện tại.Tôi cũng không nói gì trong blog của chị hay phá hoại gì đâu , tôi cũng không có thời gian rãnh rỗi như chị , mọi người giờ đã có gia đình riêng .. coi như quá khứ kết thúc , tôi đã nói hết những gì tôi muốn nói .Mong chị sống thành thật !

Câu này mình cũng chỉ đọc được ở đâu đó thôi. Ý nghĩa là hôn nhân là chuyện lớn, nhất lại là đàn ông, sai lầm 1 lần thì có thể chấp nhận được và còn có kinh nghiệm nữa., còn đến lần thứ 2 thì cũng khó mà đổ lỗi cho người khác. Chắc phải như thế nào Vợ mới không ở nổi. Li hôn lần 3 thì đổ tại số nó thế cho nhẹ lòng:).
Trả lờiXóaBạn nói rất đúng trong cuộc hôn nhân đỗ vỡ không thể trách ai 1 phía , người vợ/chồng sống thế nào mới có cảnh phân li .Nhưng tôi chỉ cảm thấy có 1 số loại đàn bà sống "vụ lợi" quá , sống theo kiểu chó cụp đuôi thì hèn quá , lén lúc ngoại tình trong khi còn ở với người chồng(đã không còn yêu) để được gì , để chịu đựng lấy cái giấy quốc tịch ưh? trước sau gì mình cũng chỉ là người tóc đen da vàng , tụi tây nó cũng sống thế nhưng "thích thì đến , không ưa nữa thì bye bye" loại đàn bà tôi nêu trên thật sự với tôi họ không sạch sẽ chút nào.. Mỡ miệng thì văn chương hoa hòe nghe mệt lắm , nhưng đã bao giờ sống thật với con người mình đâu .Người ta nói " thà cưới đĩ về làm vợ chứ không ai cưới vợ về làm đĩ" .. Cũng chẵng ai đỗ lỗi cho ai cũng chẳng đỗ lỗi cho số phận , đàn ông họ cũng chóng quên lắm , không có người này thì cũng tìm người khác thôi . Tôi nghĩ người đàn bà đó cũng sống thế nào đó nên thằng chồng mới có thái độ vậy thôi.. sống mà bị mang tiếng như vậy thà chết còn sướng hơn, nhỉ?
Trả lờiXóa